PHONG NGOA

Chương 16: Cái ôm

Cửa tiệm tạm thời giao cho quản gia Carl trông chừng, trước khi đi Nolan để lại một số túi thuốc đã được phối sẵn dùng để trị các loại bệnh vặt, đủ cho cửa tiệm buôn bán đến khi anh trở về. Tất nhiên những loại thuốc quý khác tạm thời không thể giao dịch rồi.

Từ sáng sớm, Nolan đã dẫn theo Ocean rời khỏi nhà, lần này anh không sử dụng xe ngựa của mình, bởi vì đoạn đường từ nơi mà bọn họ sinh sống đến thành Trân Châu rất xa, phương tiện di chuyển tốt nhất vào thời đại này chính là xe lửa. 

Đây là lần đầu tiên Ocean có cơ hội đến nhà ga thành phố, nơi này người đông nghìn nghịt làm hai mắt cậu hoa lên, thầm cảm thấy may mắn vì vé đến thành phố Trân Châu đã được anh Nolan mua trước từ sớm. Nếu không, bọn họ sẽ không tài nào chờ nổi ở dãy người đang xếp thành hàng dài trước quầy bán vé.

Có tiếng xình xịch thật lớn vọng đến từ phương xa, nó càng lúc càng lớn hơn cho đến khi một đoàn tàu dài như con giun đất khổng lồ bò trên đường ray dừng lại ở cửa ga. Khách khứa ùa ra ngoài như bầy ong, chẳng mấy chốc khiến cho nhà ga vốn đã đông người càng thêm chật chội như nêm cối.

Vốn dĩ Nolan đứng sát bên cạnh Ocean nhưng đoàn người ùa ra từ cửa ga không ngừng đụng trúng anh khiến anh phải lui bước, thậm chí cuối cùng còn bị đẩy tách ra khỏi cậu. 

“Ocean!” Anh hô lớn, sợ Ocean bị đám người đẩy ngã, cũng sợ cậu nhóc đột nhiên bị lạc khỏi anh sẽ hoảng hốt. Anh vội vàng đẩy đám người ra, ngẩng cổ nhón chân tìm kiếm, thế nhưng chỉ trông thấy đầu người nhấp nhô.

Đang lúc anh định dùng chút pháp thuật thì một cánh tay đã thò đến, xuyên qua đám đông nắm lấy cánh tay anh, kéo một cái. 

Nolan lập tức va vào một lồng ngực quen thuộc, sau đó anh cảm nhận được chủ nhân của cánh tay nọ chuyển sang ôm chặt lấy eo anh. Anh quay đầu nhìn, trông thấy Ocean đang cau mày mím chặt môi thì trở nên lo lắng. Dù chỉ nhất thời bị tách ra chưa đến một phút nhưng ai biết được liệu cậu có bị ngã hay bị thương ở đâu không. Anh vội hỏi: “Ocean, em có sao không?”

Chẳng biết Ocean len lỏi qua đám người này bằng cách nào, nhưng cậu khẽ lắc đầu tỏ vẻ mình không sao, có điều hai tay vẫn ôm eo anh chặt cứng, dường như thật sự sợ bị lạc. Đúng lúc này có một nhóm người đàn ông cao to bước xuống từ cửa tàu, hùng hổ xô đẩy đám đông, động tác vô cùng thô bạo. Nhóm người đó đi từ phía bên phải qua, mà Ocean cũng đang đứng bên phải anh, muốn dùng thân mình che chắn cho anh.

Mấy người đàn ông đó ỷ vào vóc dáng cao lớn của mình mà đẩy cho đám đông kêu oai oái, mắt thấy mấy gã đến gần, Nolan lập tức nâng một tay ôm cậu, một tay làm chút pháp thuật nhỏ gọi đến một màn gió xoáy vô hình bao quanh hai người. 

Ào một tiếng, âm thanh của gió rít lên cuốn bay tà áo của cả hai, mấy gã đàn ông ấy vừa chen đến thì bị màn gió cứa vào da, không đến mức để lại vết thương nhưng vẫn khiến mấy gã đau rát, vội dừng bước chân rồi nâng tay che chắn.

Điều kỳ lạ ở đây là những người đứng xung quanh lại chẳng bị ảnh hưởng mấy, bọn họ cùng lắm chỉ bị thổi cho tóc tai rối bù mà thôi, dường như màn gió xoáy kỳ lạ kia chỉ nhắm về phía mấy gã đàn ông thô lỗ.

“Có pháp sư!” Một trong số bọn gã vừa che mặt vừa nói, không quên trừng mắt nhìn xung quanh tìm kiếm, sau đó nhanh chóng nhìn thấy Nolan với chiếc áo choàng pháp sư.

Nhân lúc bọn gã không dám xô đẩy nữa, Ocean ôm anh đi lách qua người bọn gã, vẻ mặt lạnh nhạt liếc một cái, mắt đối mắt với cái gã vẫn đang trừng anh Nolan của cậu, hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Nolan bị cậu ôm trong lòng chậm rãi di chuyển tách khỏi đám đông vừa xuống tàu.

Không thể không nói, từ sau khi cơ thể cậu phát sinh biến dị, bắt đầu “giãn nở” bởi lượng độc tố tích tụ vẫn chưa đào thải hết trong cơ thể thì sức lực rõ ràng đã tăng hơn rất nhiều. Nolan được cậu ôm chặt thậm chí chẳng còn bị ai đụng trúng nữa, mấy người xung quanh đều bị cánh tay tưởng chừng như bình thường nhưng thật ra rất mạnh mẽ của cậu cản lại, cuối cùng bọn họ cũng tách ra khỏi đám đông, lên chuyến tàu khác sắp sửa khởi hành. 

Lên tàu xong cả hai mới thở phào một hơi, nhìn dòng người vẫn còn chen chúc bên ngoài mà có hơi rùng mình, thật chẳng muốn trải nghiệm thêm nữa.

“Bình thường nếu tránh được luồng người vừa xuống từ mấy toa hành khách thì sẽ không bị chen như vậy đâu, lần này là do lỗi của anh không để ý.” Nolan nói.

“Không sao đâu ạ.”

Đến đây, hai người nhìn nhau, Nolan mới phát hiện cánh tay cậu nhóc vẫn còn ôm chặt mình, mà Ocean cũng giật mình, vội vã buông tay, má hơi đỏ lên, lúng túng hỏi: “L-lúc nãy anh có bị giẫm vào chân không ạ?”

Nolan không kịp nhận ra cảm giác kỳ lạ vừa dâng lên trong lòng là gì thì cái ôm đã biến mất khiến anh hơi ngẩn ra, vài giây sau mới đáp: “Có một chút nhưng không sao cả, em đừng lo lắng.”

Trong lòng bắt đầu thầm nghĩ, cái ôm của cậu nhóc từ khi nào lại mạnh mẽ và vững chãi vậy nhỉ? Còn nhớ chỉ mới nửa năm trước cậu nhóc vẫn ốm tong ốm teo, yếu ớt và gầy đến độ anh có thể bế bổng lên, thế mà bây giờ có vẻ như đã trở thành chỗ dựa cho anh rồi.

Nolan khẽ xoa xoa eo, dư âm cái ôm siết chặt vẫn còn làm anh có hơi bồi hồi.

“Chúng ta ngồi ở toa nào ạ?” Ocean lần đầu đi xe lửa, ngờ nghệch ngó dáo dác.

Nghe cậu hỏi, Nolan lập tức lấy lại tinh thần, nắm tay cậu kéo đi, dẫn đường đi về phía toa xe mà mình đã mua vé, hoàn toàn không trông thấy Ocean đi theo phía sau vẫn chưa hết đỏ mặt, đôi mắt nhìn lén anh chất chứa tâm tư kỳ lạ nào đó mà chỉ cậu mới biết rõ.

Bọn họ đi qua hai toa xe, cuối cùng cũng đến chỗ ngồi, một nửa số ghế ở đây đã có người ngồi, hành khách vẫn còn lục tục kéo lên.

Trong toa tàu chia làm hai hàng, một hàng ghế đơn và một hàng ghế đôi. Hiển nhiên là bọn họ ngồi ở hàng đôi, Nolan để cậu ngồi sát bên cửa sổ, cho cậu có cơ hội ngắm cảnh dọc đường đi, còn mình thì ngồi ở phía lối đi.

Chẳng mấy chốc sau, hành khách đã lên đủ, có một người phục vụ bắt đầu đi soát vé và giấy phép xuất nhập thành.

Từ sau khi nhặt được Ocean, Nolan đã giúp cậu đăng ký giấy tờ tùy thân dưới danh nghĩa là người giám hộ, thế nên giai đoạn kiểm tra giấy tờ này không có trục trặc gì, mười lăm phút sau tàu đã khởi hành.

Rời khỏi sân ga nườm nượp người, Ocean có vẻ hào hứng dõi mắt nhìn thành phố lướt qua ngoài cửa sổ, sau khi ra đến ngoại thành thì được trông thấy những cánh đồng bất tận. Vùng trời mới khiến cậu nhìn say sưa, cậu kiềm không được mà lẩm bẩm: “Đẹp quá, không tối đen như vùng Tử Địa.”

Nolan ngồi cạnh hiển nhiên nghe thấy, anh vươn tay qua vuốt tóc cậu, dịu giọng nói: “Đừng nghĩ về chuyện cũ.”

Ocean ngoan ngoan gật đầu, trong trí nhớ của cậu từ trước đến giờ thế giới là một màu đen, cho đến khi gặp anh thì hoàn toàn thay đổi.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!