PHONG NGOA

Chương 15: Nanh ma cà rồng và…

Trường Ninh trở về phòng, thấy người trên giường đã sớm biến mất thì biết Andrew tỉnh rồi, anh tiện tay đặt bình nước và chìa khóa lên cái bàn gần đó, bước về phía cửa phòng tắm.

Cửa phòng tắm không hề đóng, bên trong bật đèn và có tiếng ma sát sột soạt. 

Khi Trường Ninh mở cửa Andrew đã nghe được tiếng động, thấy anh mặc đồ thể thao màu đen ôm sát cơ thể đứng ở cửa phòng tắm quan sát mình thì lấy bàn chải ra khỏi miệng, nhe răng cười với anh trong gương, ồm ồm nói.

“Anh về rồi đấy hả?”

Lúc này cậu đang đánh răng, miệng ngậm một đống kem khiến giọng nói không rõ ràng. Trường Ninh cười, bước vào trong ôm lấy cậu từ phía sau, kề vào bên tai cậu hỏi: “Quần đâu sao không mặc?”

Andrew lại nhe răng cười, lúc này cậu chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi của anh, hơi rộng, vạt áo phủ xuống chỉ che được nửa cái mông tròn, kín kín hở hở, ngay cả quần lót cũng không mặc. Vì tư thế đứng nghiêng người về phía trước chống tay trên mặt bàn đá lavabo mà phía sau nhếch lên, khiến Trường Ninh ban nãy đứng sau cậu được nhìn cảnh xuân một phen. 

Bị anh ôm, Andrew không chút ngại ngùng mà cố ý cọ mông lên đũng quần anh, bởi vì quần áo thể thao không dày, chỉ cần cọ nhẹ là có thể cảm giác được con mãnh thú nào đó đang ngủ say, nằm gồ lên phía sau lớp quần. Andrew lại nhịn không được mà cọ thêm hai cái, nói: “Tìm không thấy quần nên không mặc.”

“Lười như thế?”

Andrew mang cái miệng dính đầy bọt kem đánh răng của mình, nghịch ngợm quay sang hôn lên má anh một cái. 

Chỉ nghe bẹp một tiếng, má trái Trường Ninh lập tức xuất hiện một đám bọt trắng. Andrew cười ha ha.

Trường Ninh bị cậu quậy thì vỗ mông cậu một cái, sau đó thô bạo nhào nặn chúng xem như trừng phạt. Nhưng cái này tính là trừng phạt sao? Hiển nhiên là không, vì người nào đó rất hưởng thụ mà híp mắt, tiếp tục chà răng. 

Trường Ninh bất đắc dĩ, cười lắc đầu, cũng không thèm lau đi bọt kem trên mặt mà bước về phía vòi hoa sen ở ngay cạnh bồn tắm, thẳng thừng cởi áo cởi quần. 

Andrew cũng đưa mắt nhìn theo, thấy anh bắt đầu thoát y thì rạo rực trong lòng, ban đầu là lén lút liếc nhìn, đến khi anh cởi quần ngoài thì cậu đã quên cả chà răng, tư thế đổi thành đứng dựa nghiêng vào lavabo, hai con mắt không chút kiêng dè mà trắng trợn nhìn ngó nửa người dưới của anh. 

Trường Ninh tất nhiên biết cậu đang nhìn, vốn dĩ có lần nào anh cởi đồ trước mặt cậu mà cậu không nhìn đâu, anh đã sớm quen với ánh mắt đói khát hận không thể ăn thịt anh của cậu rồi. Thế nên thoải mái để cho cậu muốn ngắm gì thì ngắm, vẫn ung dung mở vòi hoa sen bắt đầu tắm rửa. 

Bởi vì thường xuyên tập luyện nên cơ thể anh rất cân đối, rất đẹp, cộng thêm làn da khá trắng khiến anh lúc này không khác gì một bức tượng sống. 

Người nào đó cảm thấy dù có nhìn anh bao nhiêu lần cũng không đủ, cơ bắp thon gọn, chân dài, cánh tay săn chắc, toàn bộ cơ thể là những đường cong hoàn hảo từ cơ ngực cho đến cơ bụng, săn chắc nhưng không thô, tuyến chữ V kéo dài từ phần hông xuống gần khu rừng thưa thớt nào đó là gợi cảm nhất, cũng là chỗ Andrew thích nhất. 

Cậu đưa mắt nhìn xuống, bên dưới khu rừng kia là vật thể nào đó đang im lìm ngủ say, nước từ vòi hoa sen chảy xuống dọc theo độ dài của nó làm Andrew càng lúc càng rạo rực. 

Trường Ninh bị ánh nhìn nóng bỏng của cậu chọc cho mất tự nhiên, anh vuốt nước trên mặt, đưa mắt nhìn cậu hỏi: “Hôm nay em có kế hoạch gì không?”

Thần trí Andrew bay xa nãy giờ rốt cuộc cũng được kéo về, cậu a một tiếng, cúi đầu nhổ kem đánh răng, hớp nước súc miệng: “Có, sao thế?”

“Đi với Naqvi chèo thuyền vào hang động à?”

Andrew ngạc nhiên: “Sao? Không phải, em có vài chuyện cần đi kiểm chứng, hơn nữa hôm nay cha đến đây, em phải gặp cha một chuyến.”

Trường Ninh cũng hơi bất ngờ: “Cậu ta không gọi em?”

Andrew lắc đầu: “Rốt cuộc là sao vậy?”

Trường Ninh có chút trầm ngâm, anh kể lại lúc nãy đã gặp hắn ở phòng tập như thế nào, anh còn cho rằng hắn sẽ rủ “người bạn” vừa quen biết ở đây là Andrew đi cùng chứ. Hóa ra là không. 

Andrew nhíu mày, không hiểu sao lại ngửi thấy mùi nguy hiểm ở đây: “Hắn không rủ thêm ai khác? Chỉ nói như vậy với anh?”

Trường Ninh lắc đầu: “Anh không biết, có lẽ vậy.”

Andrew bỗng cảm thấy có tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu mình, có cái gì đó lạ lắm, trực giác của cậu mách bảo cái tên kia hình như định giở trò mèo với ông xã của mình. Nếu không, lần trước đi luộc trứng cũng thế, lần này cũng ám chỉ lôi kéo cùng đi chơi, có ai như vậy với bác sĩ riêng của mình không? 

Không! Trừ phi có ý đồ!

Nếu lần ở chỗ luộc trứng chỉ mới là suy đoán của cậu, thì lần này cậu chắc chắn là hắn đã chuyển mục tiêu sang ông xã của cậu rồi!!

Andrew xù lông, suýt chút thì muốn vứt cả công việc để chạy theo canh chừng. Cậu xoắn xuýt, cắn môi suy nghĩ, phải làm sao đây?! 

Trường Ninh nhìn dáng vẻ bỗng dưng phẫn nộ rồi lại xoắn xuýt, sau đó thì héo rũ của cậu mà không hiểu ra sao.

“Em sao vậy?”

Andrew trừng mắt nhìn anh, còn trăng sao cái gì? Ai biểu anh hấp dẫn như vậy, lại kéo thêm một tên tình địch cho em! Ngày trước lúc mới quen anh, không biết cậu đã phải “xử lý” bao nhiêu tên thầm thương trộm nhớ anh, nam nữ đều có cả. Quả thật mà nói, người mình yêu xuất sắc quá cũng khổ mà.

Trường Ninh bị cậu trừng lại càng không hiểu ra sao. Chỉ thấy cậu cắn môi bước về phía mình. 

Phòng tắm của khách sạn rất rộng, còn được phân chia rõ ràng, bồn tắm nằm trong góc, bên cạnh là nơi tắm vòi hoa sen, xung quanh còn có mấy tấm kính trong suốt tạo thành một cái buồng riêng. 

Andrew chui vào đứng chen chúc với anh, thật ra cũng không quá chật hẹp, chỉ là người nào đó đang lên cơn cứ không ngừng áp sát vào anh.

Trường Ninh vuốt nước trên mặt, ngạc nhiên nhìn cậu.

Lúc này, cơ thể cậu đã ướt nhẹp vì nước xả xuống từ vòi hoa sen phía trên, áo sơ mi dính chặt vào cơ thể trở nên bán trong suốt. Trường Ninh có thể nhìn thấy màu da cậu ẩn sau lớp áo, đặc biệt là phần trước ngực, hai hạt đậu hồng hiện rõ, nhô lên cao cao.

Andrew cau mày bặm môi, tỏ vẻ hung dữ: “Anh không được thân mật, không cho ngồi chung thuyền với hắn.”

Lúc này mà Trường Ninh còn không biết cậu lại nổi cơn ghen thì đúng là uổng phí mấy năm sống chung. 

Thế nhưng anh không nghĩ nhiều vì anh vốn không cho rằng Naqvi có “ý đồ” gì với mình, trong mắt anh, cậu ta chỉ là một cậu thanh niên hoạt bát mà thôi. Andrew lại ghen lung tung, vậy thì dùng thứ mà cậu thích nhất để dỗ cậu vậy.

Anh bị cậu áp sát mà chỉ cười cười, không trả lời, ngược lại còn thuận tay ôm lấy cậu, dùng hai ngón tay cái xoa xoa đầu vú bắt mắt đã vểnh cao dưới lớp áo trong suốt nọ.

Andrew hơi rụt người nhưng ngay sau đó lại tiếp tục ưỡn ngực, còn phối hợp với anh mà cạ cạ đầu vú mình lên ngón tay anh.

Trường Ninh cảm giác được hai hạt đậu nhỏ này đã bị mình sờ cứng, anh nhịn không được cúi xuống, cách một lớp áo mà ngậm lấy chúng mút mát, vừa cắn nhè nhẹ vừa hỏi: “Muốn?” 

Bỗng dưng chui vào đây, còn dùng dáng vẻ này quyến rũ anh, không phải muốn thì là gì?

Andrew bị anh cắn đầu vú đến thoải mái, cậu ngửa đầu híp mắt đáp: “Vừa thấy anh cởi đồ em đã hứng rồi, tất nhiên muốn.”

Có điều chợt nhớ đến nơi nào đó sáng nay dậy vẫn khó chịu lắm, bèn chêm thêm một câu: “Nhưng mông em còn sưng.”

“Thế à, xoay người qua anh xem.”

Andrew lập tức xoay người lại, vạch mông cho anh kiểm tra. 

Trường Ninh đưa tay sờ sờ lỗ nhỏ của cậu, quả thật còn sưng, mấy nếp nhăn múp múp bị anh sờ lên thì co lại như mút lấy tay anh. 

“Lát nữa bôi thêm thuốc rồi hẵng ra ngoài.” Anh nói.

Andrew ừm một tiếng, bắt lấy tay anh kéo vòng qua phía trước, để anh nắm lấy bé Andrew nhỏ của mình đã động tình mà cương lên nãy giờ: “Nhưng mà em bị anh sờ đến cứng rồi, phải làm sao đây?”

Trường Ninh cười nhẹ, anh xoay người cậu lại, mặt đối mặt, sau đó áp sát thân mình, để hai cây gậy thịt một ngắn một dài, một to một nhỏ dán vào nhau. Anh dùng tay bao lấy chúng, bắt đầu vuốt ve. 

“Tạm thời thế này đi, nếu lại làm tình thì chắc phải đến giữa trưa em mới ra khỏi khách sạn được đấy.”

Nói rồi cúi đầu lấp kín cái miệng trước mặt, không cho cậu đòi hỏi thêm, nếu lại nói ra mấy lời dâm đãng nào đó, anh không chắc mình sẽ để cho cậu ra khỏi khách sạn mà xử lý công việc của mình đâu.

“Ưm ~”

Andrew cực kỳ hưởng thụ, thoải mái ngâm nga, môi lưỡi giao triền, tiếng hôn mút và tiếng nước không ngừng vang lên trong phòng tắm. Trong lúc quấn quít, cậu vẫn không quên mà hơi hơi tách ra, đứt quãng nói: “Anh đi chơi với tên kia, không được thân mật, không cho ngồi chung thuyền.”

Trường Ninh cười khẽ: “Vốn dĩ cũng không phải là đi chơi.”

“Em mặc kệ! Ưm ~ Nói chung là anh không được thân thiết gì với hắn hết!”

Thật ra không cần cậu nói Trường Ninh cũng đã không có ý định ngồi chung thuyền với Naqvi, còn cái chuyện “thân thiết” gì đó, làm sao có khả năng?

Thế nhưng trong lúc hôn nhau, vừa tách ra là Andrew vẫn cứ nhắc mãi. Trường Ninh cam đoan mấy lần thì mệt, bèn dùng môi lấp kín cái miệng nhỏ của cậu, quyết không để cậu thoát khỏi nụ hôn của mình. Còn phân một tay vòng ra phía sau cậu, cắm hai ngón vào trong cái lỗ nhỏ, khuấy đảo cùng tiết tấu ma sát phía trước, thành công khiến mấy câu lải nhải của người trong lòng tắt ngúm, thay vào đó là những tiếng rên rỉ khi thấp khi cao đầy gợi cảm.

Trưa hôm đó Andrew không trở lại khách sạn. Cha cậu đã đến nơi này lúc sáng sớm, cậu hẹn gặp cha vào đầu giờ chiều, vì vậy sau khi bận rộn một phen thì cũng đến giờ hẹn.

Khách sạn ở nơi này được chia làm nhiều khu, trong đó tất nhiên phải có khu dành riêng cho phi nhân loại, nhân viên từ tiếp tân cho đến bảo vệ ở đây hiển nhiên cũng không phải người, họ chỉ mang hình dáng như con người. An ninh luôn cao, thứ nhất là để can thiệp và đề phòng những chủng tộc có mâu thuẫn gặp nhau ở chỗ này, thứ hai còn là để phòng ngừa những vị du khách bình thường đi lạc đến. Vì thế lần này Andrew không dùng gel khử mùi, cố ý để thứ mùi đặc trưng của ma cà rồng lan tỏa, đường đường chính chính bước vào cửa khách sạn mà không bị bảo vệ mời ra ngoài. Cậu cũng không thèm ngụy trang, dùng gương mặt vốn có mà bước vào, con trai út nhà Sullivan đến đây sẽ không khiến ai lấy làm kinh ngạc cả. Dù sao nhà Sullivan cũng là khách mời của buổi đấu giá mà.

Đứng trước cửa phòng cha mình, Andrew gõ cửa bốn nhịp, đợi chốc lát thì có người mở cửa.

Trông thấy người đứng trước mặt, Andrew gọi một tiếng: “Cha.”

Người đàn ông uy nghiêm cao lớn đứng trước mặt cậu lúc này chỉ mặc một cái áo choàng ngủ, dây áo cột lỏng lẻo khiến vạt áo phía trên mở rộng, để lộ ra một mảng ngực trần trụi, cơ ngực săn chắc ẩn hiện phía sau vạt áo.

Sylvester mở rộng cửa, nói: “Vào trong đi.”

Andrew mon men đi theo sau cha mình, không biết có phải ảo giác của cậu không nhưng hình như phòng tổng thống ở khu khách sạn phi nhân loại rộng hơn thì phải.

Phòng của cha cậu được bày trí theo kiểu tân cổ điển, cảm giác thật xa hoa. 

Andrew ngó quanh quất, không thấy người còn lại đâu bèn hỏi: “Ba đâu rồi?”

“Nhỏ giọng một chút, ba đang ngủ trưa.”

“A…”Andrew ngó về phía buồng ngủ khuất phía trong.

“Ngồi xuống đi, đứng làm gì?” 

Andrew liền thả túi xách xuống, ngoan ngoãn ngồi vào ghế sofa. Cha cậu cũng ngồi xuống phía đối diện, ở giữa là một cái bàn trà, thế nhưng không có trà, chỉ có rượu.

Sylvester rót hai ly rượu, đưa cho con mình một ly, nhanh chóng hỏi vào chuyện chính: “Con nói biết được vài tin tức về các món hàng trong buổi đấu giá lần này, là gì?”

Andrew nhấp một chút rượu, sau đó mới nói: “Có phải cha đã biết trong lô hàng lần này có nanh ma cà rồng không?”

Sylvester bắt chéo chân, dáng vẻ ung dung thong thả, một tay đặt trên đầu gối, một tay cầm ly rượu đỏ, nhẹ nhàng đong đưa: “Không phải nanh của ma cà rồng bình thường, mà là của loài thuần huyết. Còn tủy sống bên trong.”

Ma cà rồng cũng có phân biệt cấp bậc, thấp nhất là những tên máu lai hoặc biến dị hay còn gọi là ma cà rồng cấp thấp, loại này gần như không còn nữa do chúng bị cơn đói trường kỳ hành hạ nên luôn hành động theo bản ngã, trí tuệ không cao, chỉ biết uống máu, là loại gây nguy hại nên khi hiệp hội quản lý phi nhân loại được thành lập, những ma cà rồng cấp thấp như chúng đã sớm bị thanh trừng. Tiếp đến là những người được dòng thuần huyết biến đổi, cao hơn là cấp bậc quý tộc với tuổi thọ dài, mà đứng trên đỉnh là dòng dõi thuần huyết có năng lực gần với thủy tổ nhất. 

Gia tộc Sullivan chính là dòng dõi thuần huyết. Một ma cà rồng thuần huyết có rất nhiều năng lực, tuổi thọ vượt xa số còn lại, sức mạnh cũng vậy. Một trong những năng lực của dòng thuần huyết là có thể biến đổi người thường thành ma cà rồng. Nhưng năng lực này đã bị hạn chế rất nhiều vì hiệp hội phi nhân loại không cho phép. Hơn nữa, không giống như thủy tổ, bọn họ không thể tùy tiện muốn biến một người nào đó thành ma cà rồng là sẽ biến được, thứ nhất người bị biến đổi có khả năng mất mạng, thứ hai năng lực và tuổi thọ của ma cà rồng đó cũng sẽ bị tụt giảm, vì vậy chẳng ai đang yên đang lành lại muốn chộp một con người rồi biến đổi họ.  

Thế nhưng, một chiếc nanh còn chứa tủy sống của ma cà rồng thuần huyết thì khác, vấn đề thứ hai được giải quyết, còn vấn đề thứ nhất… thế giới này nhân loại nhiều như vậy, chết một người thì bắt tiếp một người khác, rất đơn giản. Nếu nó rơi vào tay kẻ có dã tâm nào, sẽ lại thêm một đội quân ma cà rồng nữa được tạo ra. 

Andrew vẫn không quên chuyện mấy năm trước, gia tộc đối địch đã sử dụng đội quân ma cà rồng biến dị để vây giết mình như thế nào. 

Nhưng đó chỉ là một trong những công dụng của chiếc nanh này. Ngoài ra, trong nanh ma cà rồng còn có một tuyến độc, nếu ma cà rồng thuần huyết không có ý định uống máu người bị cắn, cũng không có ý định biến người bị cắn thành đồng loại, chỉ đơn thuần là giết, khi đó tuyến độc này sẽ hoạt động, giết chết nạn nhân chỉ trong cái chớp mắt, nó thậm chí còn có thể dùng để giết những ma cà rồng khác mà không cần đến bạc và lửa. 

Cậu thật không tưởng tượng ra nổi, là kẻ nào có thể bẻ nanh của một ma cà rồng thuần huyết khi còn sống để giữ được tủy và tuyến độc bên trong. 

Nanh ma cà rồng thuần huyết, một khi lọt vào tay những chủng tộc thù địch, bọn họ có thể nghiên cứu và chế tạo ra những gì có lẽ không cần phải nói.

Andrew lại nhấp một ngụm rượu: “Lô hàng này thật sự rất đặc biệt, bây giờ con đã biết lý do vì sao mọi thông tin về nó đều bị phong tỏa.”

Bởi vì toàn bộ những thứ trong lô hàng lần này thật sự không thể công khai.

Andrew tiếp tục nói: “Thứ này quan trọng như vậy chúng ta chắc chắn phải lấy được, hoặc ít nhất là giúp người của hiệp hội quản lý phi nhân loại lấy được. Ngoài nó ra còn có vuốt của người sói, vảy nhân ngư, một vài loại thuốc quý của phù thủy, còn có cả… cánh tinh linh.”

Khi nói ra ba chữ cuối, ngay cả chính cậu cũng phải nhíu mày, cậu thật sự không ngờ rằng còn có thứ này, mà vẻ mặt của cha cậu khi nghe đến cũng trở nên quái dị.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!