PHONG NGOA

Chương 14: Nó tới rồi!

Nam Trà lại xuống ao, lần này chính là để tìm bạch tuộc béo trong đoạn camera.

Cậu vừa đi xung quanh ao vừa tìm kiếm bóng dáng nó, cậu nghĩ bạch tuộc thường nấp trong các khe hốc nhỏ, vậy nên mấy chỗ như tảng đá lớn nối thành một đường đi từ phòng ngủ đến phòng khách đều được cậu rà soát thật kỹ, ở cả mấy cột đá chống dưới sàn nhà.

“Bạch tuộc nhỏ ơi mau ra đây chơi với anh, ra đây anh cho ăn nè ~” Nam Trà tay cầm một miếng cá sống, không ngừng vung vẫy trong nước muốn dụ bạch tuộc ra.

“Ra đây anh cho ăn nè ~ Cưng thích sờ anh đúng không? Anh cho cưng sờ luôn, ra đây đi!”

Lúc này Nam Trà đã hưng phấn tới mức trong đầu chỉ còn lại việc được chơi với con bạch tuộc kỳ lạ mà cậu thấy trong camera, hoàn toàn không nhớ gì đến những đêm trước đó nó đã quá đáng với mình như thế nào.

Mà bấy giờ, đám con dân dưới ao ngay từ lúc Nam Trà bước xuống nước đã ôm tâm tình hóng chuyện cực độ mà tụ tập ở sát lớp đáy bùn, cả một đám mở to mắt, yên lặng ngước mặt nhìn lên, theo dõi kỳ biến.

Lúc nghe Nam Trà gọi một câu bạch tuộc nhỏ, cả đám đồng thời muốn lật bụng lên trời. Thủ lĩnh lộ tẩy rồi!!! 

Cua lớn thổi ra một đống bọt khí, quan ngại không thôi mà nhấp càng kẹp nước, hai con mắt đen trợn to trông theo Nam Trà phía trên: “Ai đó gọi thủ lĩnh đi chứ!”

“Cậu gọi đi!”

“Không, cậu gọi đi!”

“Này, đừng có đùn đẩy nữa! Xem kìa, cậu Nam Trà còn muốn giở cả tảng đá lên tìm thủ lĩnh!!!”

“Vậy bây giờ ai đi hả?” Con cua hét lớn.

Cả đám nhiều chuyện quay lại nhìn nó: “Cậu đi đi!”

Cua lớn lập tức rụt càng: “Thôi, lỡ thủ lĩnh vì chuyện này mà tức giận thì tôi lại thành đứa cho ngài ấy trút giận à?”

“Vậy chứ ai đi bây giờ? Đám cá các cậu bình thường đều hất mặt nói mình bơi nhanh lắm mà! Mau đi đi!”

Đám cá màu sắc sặc sỡ lần trước được Nam Trà sờ cho phê đến lật bụng lên trời, kết quả bị thủ lĩnh ghim, đì cho tróc vảy một trận vừa nghe thấy thế thì ngó nghiêng chỗ khác, giả bộ làm ngơ. Tụi nó không có ngu mà phạm phải một sai lầm hai lần.

Nghĩ đi, lần trước Nam Trà cũng muốn tìm sinh vật dưới ao, thủ lĩnh bèn sai tụi nó lên mua vui. Ai ngờ… thủ lĩnh lật mặt nhanh đáo để. Ai biết lần này thủ lĩnh có muốn sai tụi nó lên thế chỗ rồi lại ghim tụi nó nữa hay không chứ!

Bỗng nhiên, một con trong số đó nảy ra chủ ý, vội hỏi: “Mực nhỏ, anh cá lớn của em đâu?”

Mực nhỏ đang buồn thiu bám trên mai một con rùa, thân mình ngắn ngủn nhạt màu hơn mọi lần mấy phần: “Anh cá lớn bận việc với thủ lĩnh rồi, anh ấy không cho em đi theo.”

Mỗi lần bị anh cá lớn nghiêm khắc bắt ở nhà một mình là mực nhỏ lại ỉu xìu, mấy cái râu ngắn bình thường hay ngoe nguẩy bây giờ đều đã xụi lơ, trông thương không tả được.

“Em đi tìm anh cá lớn của em đi, chắc là về rồi đó, nói anh cá lớn và thủ lĩnh tới chỗ tụi anh, xảy ra chuyện rồi. Mau lên!”

Nếu nói ai trong số bọn nó từ trước cho tới giờ chưa lần nào bị thủ lĩnh đối xử tàn nhẫn thì chính là mực nhỏ được che chở dưới vây của cá lớn. Cá lớn nuôi mực nhỏ bên người, ngày ngày ôm nó đi làm việc, đi gặp thủ lĩnh, đi ăn, đi ngủ, chỉ khi nào xảy ra chuyện cần dùng vũ lực xử lý mới để nhóc con này ở nhà một mình không cho đi theo. Hồi đó, lúc Nam Trà chưa chuyển tới đây, khi mà thủ lĩnh còn siêng năng làm việc ra phết, hầu như mọi hoạt động đều có cá lớn và mực nhỏ bên cạnh. Thành ra, vô hình chung mực nhỏ có tới hai vị giám hộ.

Vậy nên mỗi khi gặp phải chuyện gì mà đám lính quèn không dám đi báo cho thủ lĩnh, mực nhỏ đáng thương sẽ bị mấy anh lợi dụng.

Cá thân dẹp vung đuôi đập cua lớn một cái: “Sao bắt thằng bé đi hả?”

Cua lớn trừng mắt: “Chứ ai bây giờ, cả đám to xác các cậu đều không thằng nào dám đi!”

Mực nhỏ cong râu ngắn lên dụi mắt, nghĩ tới anh cá lớn rời đi từ hồi sáng sớm đến giờ, nó cũng muốn về nhà tìm xem anh đã trở lại chưa. Bèn tuột xuống khỏi mai rùa, lắc lư bơi đi, cái vây bị tật không ngừng quạt quạt, vừa bơi xiêu vẹo vừa nói: “Để em đi tìm anh cá lớn.”

Quả nhiên, mực nhỏ là cục cưng ngoan nhất!

Đám cá, tôm, cua, mực lớn già đầu rồi còn nhát gan hơn con nít nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của mực nhỏ mà thở phào một hơi, sau đó lại trợn mắt nhìn Nam Trà còn đang giở từng tảng đá dưới ao lên tìm thủ lĩnh.

“Cậu Nam Trà nghĩ sao mà tìm trong cái hốc nhỏ như lỗ mũi kia? Thủ lĩnh chui lọt được à!?”

“…”

“Thì cậu ấy vừa tìm vừa gọi “bạch tuộc nhỏ” đó thôi, chắc tưởng thủ lĩnh thuộc loại bé xinh.”

“Làm sao cậu ấy biết được thủ lĩnh nhỉ? Lâu lâu tôi bơi lên hóng hớt tý xíu thấy thủ lĩnh lúc nào cũng cẩn thận ngụy trang mà. Đến cả tôi còn không tìm được!” – Cá thân dẹp, chuyên làm đầu têu trong những chuyện xấu vô tình tiết lộ bí mật.

Tất cả cá, tôm, cua, mực đều quay đầu nhìn nó, vẻ mặt cả bọn đều như một: Hóa ra cậu rình thủ lĩnh, ngon lắm! Biết gì mau kể, nếu không đừng trách bọn tôi bẩm báo lại!

Cá thân dẹp khựng lại, xám mặt nhìn lũ đồng bọn xấu chết tiệt, không ngừng bơi giật lùi về sau vì bị chúng nó ép cung. 

Mà mực nhỏ lúc nãy bơi đi không được bao lâu đã thấy anh cá lớn của mình vừa trở về từ “cửa”, mực nhỏ vui mừng hớn hở nhào qua, bất chấp cả cái vây tật của mình mỗi khi cố gắng bơi nhanh thì đường bơi sẽ càng thêm xiêu vẹo. Vừa nhào tới vừa gọi anh cá lớn của mình.

Cá lớn thấy cái bóng nhỏ từ đằng xa lắc lắc lư lư đã biết là nhóc con nhà mình, bèn nhanh chóng bơi về phía trước, một thân mình ngắn ngắn mềm mềm lập tức lao oạch vào người, cá lớn cong vây lại như đang ôm lấy mực nhỏ, vỗ về: “Sao không ở nhà? Đi chơi hửm?”

“Dạ…” Mực nhỏ có bao nhiêu râu đều bám dính hết lên mặt anh cá lớn. Híp mắt, vui vẻ ôm ôm cọ cọ. Giọng nói mềm mềm: “Em đi chơi với mấy anh cá dẹp, mấy anh ý bảo là, là chỗ mấy anh có chuyện rồi, muốn anh cá lớn với anh tuộc đến đó…”

Cá lớn hơi trầm ngâm, thủ lĩnh vẫn chưa xử lý xong một số chuyện, có lẽ đến tối mới về được, nghe mực nhỏ nói vậy thì hỏi: “Bọn họ đang ở đâu?”

Mực nhỏ co một cái râu ngắn chỉ về một phía, quả nhiên nơi đó có một đàn chấm đen đen tụ lại gần sát lớp đáy bùn, rõ ràng là đang hóng chuyện gì đấy bên trên.

Cá lớn nhìn là biết chuyện có dính đến Nam Trà, lập tức bơi qua. Kết quả thấy Nam Trà từ bên trên lặn xuống, thiếu điều xốc cả tầng đáy bùn. Đối với người bình thường, tầng đáy bùn là vách ngăn không thể đi xuyên qua nếu như không được dẫn đường. Vậy nên Nam Trà có bới tung lớp bùn lên cũng không tìm được cái gì.

Cá thân dẹp thầm cảm thấy may mắn vì lúc nãy mình không mở miệng kể ra chuyện đi rình thủ lĩnh. Nó vung đuôi bơi qua, nhanh chóng thuật lại chuyện Nam Trà nãy giờ đang bới tung ao cá chỉ để tìm thủ lĩnh.

Cá lớn nghe xong thì nheo mắt nhìn lên trên.

Lúc này Nam Trà đã đi tới chỗ cái cột chống cuối cùng dưới sàn mà tìm kiếm. 

Nó nói: “Trước sau gì ngài ấy cũng sẽ cho cậu Nam Trà biết thôi. Không cần lo lắng.”

Cá thân dẹp há liếc nhìn xung quanh, hỏi: “Ngài ấy vẫn chưa về à? Có nên nhân lúc này xuất hiện luôn không?”

“Hừm…” Cá lớn trầm ngâm, nhìn miếng cá sống mà Nam Trà không ngừng khua trong nước, mấy chục giây sau mới đáp: “Có lẽ tối nay thủ lĩnh sẽ xuất hiện.”

Cá thân dẹp và đám lính quèn rõ ràng quá hiểu thủ lĩnh của mình, có đêm nào mà ngài chịu ở yên dưới ao đâu chứ, tất cả đều bày ra vẻ mặt: Tôi hiểu rồi ~

Trở lại phần Nam Trà bấy giờ, cả tiếng đồng hồ quanh quẩn trong ao nhưng không có chút kết quả nào, cậu có hơi nản mà vứt miếng cá đi. Ngồi trên hành lang, hai chân vẫn còn thò vào trong ao mà đung đưa, cậu suy nghĩ một hồi, quyết định đêm nay lại ôm cây đợi thỏ, à không, là ôm giường đợi bạch tuộc nhỏ xuất hiện.

Tối đó, Nam Trà uống một ly cà phê để đề phòng mình ngủ quên, sau đó trùm chăn giả vờ ngủ.

Trời không có gió, trăng đêm nay không sáng như mọi lần nhưng ánh sáng vẫn đủ để có thể thấy lờ mờ cảnh vật xung quanh.

Mặt ao yên tĩnh bỗng nhiên xuất hiện những gợn sóng lăn tăn, một cái bóng đen chậm rãi trồi lên từ đáy ao.

Rào.

Cái đầu bạch tuộc màu tím đen nhô khỏi mặt nước, hai con mắt vàng hơi híp lại, nhìn về phía phòng ngủ của Nam Trà.

Bạch tuộc dạo này bận rộn đến tối tăm mặt mày, đêm nay rốt cuộc cũng rảnh rỗi, nó có thể tiếp tục ôm ấp người trong lòng rồi.

Có điều, bạch tuộc hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra khi nó rời đi. Đám cấp dưới lại giấu tịt chuyện lúc sáng Nam Trà đã biết đến sự tồn tại của nó. Vậy nên lúc nó vừa chuẩn bị “yêu thương” người ta thì đã bị tóm được. 

Đáng thương thay cho bạch tuộc rơi vào tay Nam Trà rồi chỉ có thể cắn răng làm một con thú cưng mặc cậu nhào nặn bóp nắn. Nhưng bù lại, số lần được “chấm mút” Nam Trà cũng tăng lên rất nhiều nha.

Quay trở lại lúc này, bạch tuộc quen đường quen nẻo bò thẳng tới cửa phòng ngủ của Nam Trà, vui vẻ búng xúc tu bóc bóc, cái đầu rau câu rung rinh lúc lắc không ngừng, rõ ràng tâm trạng của nó đang rất phấn khởi.

Cũng phải, mấy ngày rồi không được làm chuyện kia kia với Nam Trà, nó đã nhớ và thèm muốn chết.

Cửa vang lên tiếng mở chốt thật nhỏ, sau đó cánh cửa bị đẩy ra, một đám xúc tu ngo ngoe lập tức chen vào trong, thân mình rau câu to bự của bạch tuộc cũng chui vào.

Bạch tuộc lo đóng cửa lại, vô tình bỏ qua cái khối chăn phồng to trên giường hơi động đậy một tý, góc chăn bị vén lên một chút để lộ đôi mắt vẫn còn mở to cực kỳ tỉnh táo của Nam Trà, ngay sau đó, góc chăn lập tức bị kéo xuống che kín.

Nam Trà nằm bất động trong chăn, tim nện thình thịch trong lồng ngực.

Tuy cậu chỉ thấy lờ mờ nhưng cậu biết, nó tới rồi!

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!