PHONG NGOA

Chương 14: Hơn nửa năm sau

Vì Nolan là một phù thủy điều chế nên phần lớn những gì mà Ocean học được cũng là pháp thuật điều chế và những thứ liên quan đến thảo dược.

Thời gian cứ thế trôi qua thêm vài tháng nữa, quá trình trị liệu cho Ocean vẫn như cũ, tuy rằng xét nghiệm máu thấy lượng độc tố tích tụ trong cơ thể cậu đã giảm bớt nhưng chỉ là một phần nhỏ, những biến đổi bắt đầu xảy ra. Cơ thể Ocean dần to lớn hơn, mới ngày nào khi Nolan nhặt được cậu còn nhỏ gầy hơn cả anh thế mà chỉ hơn nửa năm sau đã cao bằng anh rồi.

Cơ thể giống như một quả bóng cao su giãn nở nhưng khi đến một hạn mức nhất định cũng sẽ bị nổ tan tành. Nolan nói, may là độc tố trong cơ thể cậu đã bị đào thải bớt nhờ sử dụng thảo dược, nên quá trình biến dị ấy đã bị ức chế một phần.

Khi Ocean nghe về chuyện này lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, dường như chẳng mấy sợ hãi về cái chết của mình, hoặc có lẽ cậu tin tưởng vào người trước mặt này sẽ không để mình chết đi hay chịu quá nhiều đau đớn.

Sáng sớm hôm nay, Nolan lấy máu cậu đi xét nghiệm lại lần nữa, sau đó liên tục kiểm tra cơ thể cậu, dò hỏi: “Em có còn bị đau bụng hay khó chịu ở đâu không?”

Ocean khẽ lắc đầu, thú thật thì thời gian gần đây cậu phát hiện thể lực và sức lực của mình tăng cao theo mức độ giãn nở của thân thể. Có lẽ đây là mặt tốt duy nhất mà thứ chất độc tích tụ trong người cậu mang lại.

Tuy Ocean tỏ vẻ mình không còn bị đau nữa nhưng Nolan vẫn không ngừng lẩm nhẩm dặn dò: “Em phải kiên trì uống thuốc và ngâm tắm thảo dược, từ ngày mai anh sẽ phối thêm vài loại có tác dụng mạnh, có lẽ nó sẽ càng khó uống và …”

Ocean an tĩnh ngồi trên giường nghe anh căn dặn mà chẳng hề cảm thấy phiền hà, thậm chí còn rất nguyện ý nghe anh quan tâm mình nhiều hơn. Hiện giờ thân thể cậu đã không còn mặc vừa mấy bộ quần áo mà nửa năm trước anh mua cho cậu, ngược lại… quần áo cũ của anh từng quá rộng so với cậu lại vừa như in, thoạt nhìn cậu đã tương xứng với độ tuổi rồi, không còn quá nhỏ yếu nữa.

Ocean nhìn anh chăm chú, tâm trí dần bị đôi môi mỏng đang khép mở không ngừng của anh thu hút.

Cánh tay xúc tu rũ bên cạnh bị anh nắm lên kiểm tra tỉ mỉ, Ocean không rút tay ra, cậu đã quen với tiếp xúc này của anh, những khuyết điểm trên cơ thể sớm bị anh nhìn thấy hết rồi.

Hiện giờ cứ mỗi lần bị anh chạm vào cánh tay này, cậu đều không kiềm được mà nhớ đến cái lần cùng anh đi ra ngoài. Khi ấy có rất nhiều thứ mà bọn họ cần mua nên trong lúc Nolan đứng trao đổi ở quầy hàng khác thì cậu đi đến một quầy khoáng thạch, muốn giúp anh chọn mấy viên nhưng vì bất cẩn nên khiến cho đống khoáng thạch bên trên lăn xuống, đè vào cái găng tay che phủ xúc tu của cậu.

Ocean giật mình, phản ứng đầu tiên là rụt tay lại nhưng cái găng đã bị kẹp giữa đống khoáng thạch, nó cứ thế tuột ra khỏi tay để lộ xúc tu bên trong. Cả chủ quầy lẫn mấy vị khách xung quanh đều sửng sốt, có người còn cất tiếng hỏi: “Vòi bạch tuộc? Cậu ta là ai vậy? Đến từ vùng Duyên Hải ư?”

“Không giống lắm, tôi chưa thấy người lai nào trông như cậu ta.”

Tiếng xì xào cứ vang lên liên tục làm cậu hoảng loạn, xúc tu lập tức đổi sang màu trắng tái nhợt làm đám người xung quanh ồ lên.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Ocean nhất thời không biết nên giấu cái tay biến dị đi như thế nào dưới cái nhìn đầy dò xét của mọi người xung quanh.

Bỗng có một vài kẻ tò mò sáp đến gần, thò tay giật áo choàng, thậm chí là kéo lấy xúc tu của cậu: “Này nhóc con, cậu từ đâu ra vậy hả?”

Dù sao những sinh vật như Slime và người lai không thường lui tới thành thị của loài người, trừ phi có pháp sư đi cùng họ, huống chi đây không phải chợ phù thủy mà chỉ là khu giao dịch của cư dân bình thường trong thành. Đám người xung quanh như trông thấy sinh vật lạ, ban đầu hơi dè chừng nhưng khi phát hiện ra Ocean là một tên nhóc hiền khô thì lập tức bày ra dáng vẻ tọc mạch của mình, không ngừng do hỏi thân phận của cậu. 

Lực tay của bọn họ tóm chặt lấy xúc tu Ocean làm cậu đau đến kêu lên.

Nolan đúng lúc chú ý đến tiếng xôn xao phía bên này, khi trông thấy Ocean bị vây chặt trong đám người với vẻ mặt hoảng sợ tột độ, cái tay xúc tu mềm mại mà anh thích sờ lúc này bị một gã đàn ông siết chặt làm cho nó tái nhợt.

Lập tức, cơn giận không biết từ đâu bùng lên, anh vọt qua, tay vung cao. 

Một chiếc vòi bạch tuộc khổng lồ bất ngờ trồi lên từ mặt đất, thân thể trong suốt, nhìn vào đã biết là u linh triệu hồi của pháp sư. Nó to gấp đôi người bình thường, vừa xuất hiện đã quật vào gã đàn ông đang làm khó dễ Ocean, hất cho gã ngã nhào xuống đất, sau đó không ngừng uốn lượn quanh thân Ocean như đang bảo vệ cậu. 

Đám đông lập tức nhốn nháo tránh ra thật xa.

Nolan đi đến, nắm lấy cánh tay biến dị của cậu kéo cậu đến sát bên cạnh rồi dùng thân thể mình che chắn.

Mấy người xung quanh đều ngạc nhiên: “Pháp sư?”

Cả đám đông xì xào: “Cậu ta đi cùng pháp sư à?”

“Đúng vậy, cậu ấy đi cùng tôi, vậy nên mong mọi người đừng cư xử thô lỗ như vậy.” Nolan lãnh đạm nói.

Ocean còn nhớ khi ấy anh đã dùng ánh mắt lạnh lùng như thế nào để nhìn cái gã làm đau mình. Ngày thường chỉ thấy anh hay cười dịu dàng, đối đãi với ai cũng thật lịch sự và tốt bụng, đó là lần đầu tiên Ocean biết hoá ra khi anh giận sẽ trông như vậy.

Giọng nói của Nolan hiện tại kéo tâm trí cậu quay về: “Ocean, em đang nghĩ gì đấy, có nghe anh nói không?”

Nolan lẩm nhẩm một hồi đủ lời căn dặn và lo lắng, thế mà khi nhìn đến Ocean lại phát hiện cậu nhóc này thất thần, thoạt nhìn ngốc hết sức. Anh vừa buồn bực vừa bất đắc dĩ nhéo má cậu một cái khiến cậu hoàn hồn.

Ocean tập trung trở lại mới phát hiện chẳng biết từ khi nào gương mặt anh đã cách mình rất gần. Vì kiểm tra cơ thể cho cậu mà anh phải cúi người, thế nên cổ áo vốn hơi rộng lập tức trễ xuống. Ocean liếc mắt một cái đã có thể trông thấy khuôn ngực trắng nõn của anh, xương quai xanh lộ rõ.

Cậu đột nhiên cương cứng người lại, căng thẳng nuốt nước bọt một cái, máy móc gật đầu: “Vâng.”

“Vậy anh vừa nói gì, nhắc lại nghe xem.” Nolan cố ý hỏi.

Có lẽ là vì lực chú ý của anh nằm trên chuyện khám bệnh thế nên hoàn toàn không biết với khoảng cách gần như thế này, anh vừa nói thì hơi thở đã phả nhè nhẹ lên da cậu làm Ocean đột nhiên đỏ bừng mặt, máy móc trả lời: “Anh nói… phải kiên trì uống thuốc và tắm … từ ngày mai sẽ thêm vài loại có tác dụng mạnh…”

Ocean nói chữ được chữ mất, đã vậy còn là đoạn anh đã nói qua từ lâu.

Nolan cáu kỉnh nhéo mặt cậu một cái nữa, rồi đứng thẳng người dậy: “Thôi được rồi, mấy chuyện này để anh lo là được, em chỉ việc ngoan ngoãn uống thuốc thôi.”

“Vâng.” Ocean gật đầu, ánh mắt đuổi theo anh không bỏ, trong lòng có hơi tiếc nuối nhưng nhất thời cậu không rõ lắm mình tiếc nuối cái gì, chẳng biết vì sao dạo gần đây mình cứ luôn kỳ quái như vậy nữa.

Đúng lúc này trông thấy anh lấy áo choàng trên móc xuống, khoác lên lưng, Ocean vội quẳng hết hoang mang ra sau đầu, nhanh chóng thu dọn đồ dùng trên bàn thuốc lại rồi hỏi anh: “Hôm nay anh phải ra ngoài ạ?”

“Ừ, có vài thứ anh cần mua.”

“Em đi với anh.” Ocean nói rồi cũng nhanh nhẹn mặc áo khoác, hoàn toàn không cho anh cơ hội bỏ cậu ở nhà một mình.

Nolan không để ý lắm, dù sao anh cũng quen với việc mỗi lần ra ngoài đều có một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau, có điều bây giờ đuôi nhỏ đã lớn hơn rồi, trông ra dáng một chàng trai sắp trưởng thành.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!