PHONG NGOA

Chương 13: Quả cầu thủy tinh

Ở trung tâm thành phố có rất nhiều cửa hàng, Nolan phải triệu hoán Slime đi theo bên mình để giúp cầm đồ đạc.

Bọn họ chỉ mới mua được hai ba bộ quần áo thì Ocean đã hoang mang lo lắng nói mình không cần nhiều đến thế, liên tục tỏ vẻ mình mặc quần áo cũ của anh là được rồi, chúng vẫn còn rất tốt.

Nhưng quần áo cũ của anh chỉ có hai bộ thôi, có vẻ như trong tiềm thức của Ocean thì “hai” thật sự là con số nhiều, thế nên về chuyện này Nolan sẽ không chiều theo cậu, tiếp tục dẫn cậu đi khắp mấy cửa hàng trong thành phố mua thêm một mớ quần áo nữa.

Sau đó là vật dụng cá nhân, dù chỉ là những thứ thiết yếu, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có người mua nhiều thứ cho cậu như vậy, làm Ocean không biết nên phản ứng như thế nào, cả quá trình giống như con chim nhỏ đi theo anh, anh nói cái gì cũng đều ngoan ngoãn gật đầu làm Nolan có cảm giác nếu bây giờ anh mang cậu ra chợ rao bán thì cậu cũng sẽ nghe theo răm rắp… có khi còn giúp anh đếm tiền cũng nên.

Sau khi mua xong vật dụng cá nhân thì đến đồ trang trí đặt trong phòng, tuy Nolan không phải dạng vung tiền như rác nhưng chỉ cần là thứ anh thấy thích hợp thì sẽ mua về cho cậu, hoặc để ý xem cậu nhìn thứ gì đó nhiều lần thì sẽ vờ như không có gì mà dò hỏi xem cậu có thích hay không, cuối cùng mua luôn thứ đó. 

Ocean hoảng sợ không thôi, trước kia cậu chưa từng sở hữu quá nhiều thứ như vậy, mà bản thân cậu lại là vật bị người ta sở hữu, thế nên thật khó mà nói rõ cảm giác trong lòng cậu lúc này… có lẽ đúng là hoảng sợ, nhưng bên cạnh đó vẫn cảm thấy ấm áp, nhất là thứ xao động kỳ lạ dưới đáy lòng.

Ocean mím môi, bất lực nhìn anh thanh toán tiền rồi nhét vào tay mình quả cầu thủy tinh xinh đẹp kia. Bên trong quả cầu có một thứ nước màu xanh biếc, trong nước đầy những kim tuyến lấp lánh nhiều màu, trên mặt nước còn có mô hình một con cá lớn mà cậu không biết tên, con cá nghiêng ngả theo làn nước nhấp nhô mỗi khi quả cầu thủy tinh bị động mạnh nhưng vẫn không hề bị nhấn chìm. 

Nolan thấy cậu đờ ra nhìn chằm chằm quả cầu thủy tinh, bất đắc dĩ xoa đầu cậu: “Cho em đó, rất hợp với em.”

Không biết Ocean nghĩ gì trong lòng mà chóp mũi hơi đỏ lên, lí nhí nói: “Cảm ơn anh.”

Chuyện mua sắm thêm mấy món đồ trang trí có lẽ nên tạm dừng ở đây, Nolan phát hiện cậu nhóc vẫn chưa quen lắm với việc mình cũng có quyền sở hữu những món đồ này như người bình thường, xem chừng sẽ phải tốn một chút thời gian. 

Anh thầm nghĩ, có lẽ lần sau nên dùng phương thức khác, thỉnh thoảng lại mang về cho cậu vài món quà nhỏ thì cậu sẽ dễ tiếp thu hơn.

Tiếp đó, vì để dời lực chú ý của cậu, Nolan thử hỏi cậu có biết chữ hay không, mới đầu anh có hơi lo lắng, sợ cậu nhóc hoàn toàn mù chữ thì trách nhiệm dạy dỗ cậu quả thật không nhỏ chút nào. Cũng may Ocean không hẳn là hoàn toàn mù chữ, mấy từ cơ bản đều biết đọc, hiện giờ chỉ cần mua thêm sách cho cậu rồi dạy kèm vào mỗi tối là ổn rồi. 

Vì thế Slime đi theo phía sau hai người bị chất đầy những túi đồ, mà trong tay Ocean lại chỉ cầm duy nhất một món, đó là quả cầu thủy tinh đại dương kia. 

Dọc đường đi, Nolan hơi để ý cậu nhóc đã lần thứ ba từ chối cánh tay mềm mềm của Slime thò tới, không chịu giao quả cầu cho Slime cầm giúp, dường như thật sự rất thích nó. Chẳng rõ vì sao, khóe miệng anh hơi cong lên, một nụ cười nhẹ bất giác hiện ra mà ngay cả anh cũng không phát hiện.

“Hôm nay đến đây là đủ rồi, chúng ta về nhà thôi.” Nolan nắm tay cậu, dắt về phía chiếc xe ngựa của bọn họ đang đứng chờ ở bên ngoài khu phố.

Những ngày sau đó, sinh hoạt của cả hai trôi qua rất bình ổn, Ocean đang chậm rãi thay đổi nhờ vào sự chỉ dạy của anh. Cậu giống như một miếng bọt biển, tích cực hấp thu những tri thức xung quanh mình, càng ngày càng có vẻ sáng sủa hơn rất nhiều.

Ngay cả tấm lưng ban đầu lúc nào cũng có vẻ hơi khom xuống, cái đầu thường hay cúi gằm và bả vai co rúc lại cũng chậm rãi thả lỏng, tuy rằng thỉnh thoảng vẫn có một chút tự ti và hay lo lắng lung tung nhưng nhìn chung vẫn là sự thay đổi lớn.

Ocean tuy đã được mua quần áo mới vừa người hơn nhưng cậu vẫn xin anh được giữ lại mấy bộ quần áo cũ của anh, thỉnh thoảng sẽ thấy cậu mặc chúng và đi lại trong cửa tiệm. Trong phòng ngủ của cậu cũng có thêm lò sưởi nhỏ dùng cho mùa đông, một ít chậu cây ở bệ cửa và một cái tủ sách chứa đầy sách vở của cậu. Trong tủ cũng có vài ngăn đặt mấy món đồ nho nhỏ mà thỉnh thoảng Nolan mang về nói là cho cậu. Duy chỉ có quả cầu thủy tinh đại dương mà cậu thích nhất kia được đặt trên tủ đầu giường, gần sát cậu. Mỗi trước khi đi ngủ hoặc ngủ dậy Ocean sẽ cầm nó lên lắc vài cái làm cho đại dương bên trong xao động, dậy nên một con sóng lấp lánh kim tuyến rồi ngắm một lúc mới thôi.

Căn phòng đơn sơ trên tầng gác mái chỉ sau hai tháng đã thay đổi rất nhiều, trở nên tràn đầy sức sống. Có lẽ vì vậy mà tính tình của Ocean cũng thay đổi một chút, không còn quá mức rụt rè và sợ sệt nữa, dù rằng cậu nhóc vẫn rất kiệm lời.

Thỉnh thoảng, cửa tiệm có vài vị khách đặc biệt ghé thăm, đa số bọn họ là nhà thám hiểm ghé qua thành phố, hoặc một ít cư dân ở vùng khác sang đây thăm thú, chẳng hạn như các loại Slime.

Thoạt đầu Ocean khá e ngại bọn họ, dù sao thì nỗi ám ảnh của cậu không phải chỉ cần tiếp xúc với một người như quản gia Carl là có thể xóa bỏ. Nhưng giờ thì ít nhất cậu đã hiểu rõ hơn về Slime, hóa ra loại màu đỏ tựa như thú cưng của gã chủ nhân cũ là Slime chuyên ăn thịt sống, nó chỉ xuất hiện ở Tử Địa và các vùng Hoang Địa khác, rất hiếm gặp ở các thành thị lớn, vùng Thường Xanh và vùng Duyên Hải, bởi lẽ mức nguy hiểm và tính hiếu chiến của nó có thể gây nguy hiểm cho người thường nên phần lớn bọn chúng đã bị “dọn dẹp” gần hết tại những nơi cư dân đông đúc.

Ngoài ra còn có Slime màu đen thích ăn khoáng thạch, thường sống trong các hang động, bọn họ hơi ngốc, chỉ hiểu được mấy câu nói đơn giản thế nên thường được thuê làm người hầu hoặc được triệu hồi lên như Nolan thường làm. Slime cao cấp hơn là màu xanh biển sống ở vùng Duyên Hải, bọn họ sẽ mang đến mấy vật phẩm như xà cừ, rong biển, san hô đỏ và các nguyên liệu hiếm thấy khác để trao đổi với Nolan. Mà thường gặp nhất vẫn là Slime màu xanh lục giống như quản gia Carl đến từ vùng Thường Xanh.

Ngoại trừ Slime đỏ thì phần lớn Slime còn lại không cần giấy thông hành cũng có thể tự do ra vào thành thị nhờ đặc tính hiền lành của họ. Ngoài ra còn có một số người lai khác nhưng hiện tại Ocean chỉ mới có cơ hội gặp được một hai người mà thôi, vẫn đủ để cậu mở mang tầm mắt rồi.

Ocean học hành rất chăm chỉ, buổi sáng giúp anh trông cửa tiệm, buổi trưa thường thường bị anh bắt nghỉ ngơi đến tận chiều, sau đó buổi tối sẽ ngồi trong phòng khách làm bài tập mà Nolan giao ngày hôm trước, còn anh thì ngồi đọc sách bên cạnh, thỉnh thoảng có gì không hiểu cậu sẽ thuận tiện hỏi ngay. 

Sau nhà còn có một cái vườn nhỏ, dùng để gieo mấy loại thảo dược, buổi chiều là khoảng thời gian rảnh rỗi nhất của cậu vì Nolan không cho cậu làm việc gì nhiều để đảm bảo sức khỏe, vì thế Ocean thường ra vườn giúp anh chăm mấy cái cây.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!