PHONG NGOA

Chương 12: Tạm biệt Ethan

Giống như tro bụi rải trong không khí, chúng tan biến đi một cách chậm rãi nhất để kẻ si tình phải thống khổ vì nó.

Shirira dường như không cảm giác được chút đau đớn nào, Người giơ tay lên nhìn, theo đường di chuyển, nơi đầu ngón tay của Người cũng bắt đầu tản mát ra những đốm bụi nhỏ sau đó biến mất trong không khí.

Tiếng thở dài khe khẽ của Người làm Ethan càng thêm hoảng sợ.

“Shirira, Người mau nói đi, chuyện gì đang xảy ra vậy?” Cậu gần như vội vàng nắm chặt tay Người, muốn bắt lấy những đốm bụi đang tan ra kia.

“Em có biết, người bị thiêu sống sẽ không thể chuyển kiếp không?” Shirira nghiêng đầu nhìn cậu: “Ta đã hạ một lời nguyền cho những kẻ giết chết em kia, để thân xác chúng biến thành quái vật giống như ta mà canh giữ khu rừng này vào những đêm nguyệt thực, linh hồn chúng mỗi lần chuyển kiếp sẽ bị dẫn dắt tìm đến nơi này và lần lượt chết đi, có khi là bị ta giết, có khi là chết bởi lũ quái vật.”

Giọng nói Người thật khẽ, chỉ đơn thuần tường thuật lại sự độc ác của mình mà không có chút cảm xúc gì: “Cứ như vậy thật lâu, ta không nhớ đã kết liễu sinh mạng chúng bao nhiêu lần để tế cho người ta yêu.”

Nói rồi Người điểm nhẹ ngón tay lên giữa trán cậu, cho cậu xem những bộ xương trắng rải khắp khu rừng và thần điện, một số gãy vụn và mục nát, số còn lại vùi trong rêu, âm u tựa như một phần của nghi lễ hắc ám nào đó.

Ethan run rẩy hỏi: “Vì sao?”

Người nâng tay sờ sờ gò má cậu: “Để được gặp lại em.”

“Nửa năm trước khi ta trông thấy em, ta biết mình đã thành công rồi, cho dù khi ấy em không nhớ ta là ai nhưng cũng không sao cả. Chẳng phải bây giờ em đã trở lại rồi đấy ư? Ta thỏa mãn rồi, vậy có lẽ cũng nên chấm dứt lời nguyền kia.”

Ethan thẫn thờ, trong giây lát đủ loại suy nghĩ lướt qua đầu cậu, cậu bỗng chốc hiểu ra rất nhiều thứ. Tất cả những gì Người làm chỉ để hồi sinh cho cậu – kẻ không thể chuyển kiếp. Vì cậu mà Người làm việc ác, có lẽ xiềng xích cầm tù Người ở nơi này không phải là chuyện năm xưa, mà là những sinh mệnh từng bị Người hiến tế. Ngàn năm qua, đã có bao nhiêu kẻ?

Xương trắng vùi trong những ngóc ngách là bằng chứng không thể biện giải.

Ethan nghe thấy mình khàn giọng hỏi: “Có phải đổi lại là Người sẽ tan biến hay không?”

Một khi chấm dứt thì ngay cả vị thần năm xưa mang sức mạnh trong mình cũng không thoát khỏi việc phải đền tội.

Shirira chỉ cười nhẹ mà không nói, nụ cười có phần thê thảm.

Hình như Người thích dùng sự im lặng của mình để thay cho lời thừa nhận.

Hai mắt Ethan đỏ lên, cậu trở mình chống tay bên thân Người, nhìn Người chằm chằm với hàng mày cau chặt, vẻ mặt vừa giận vừa đau khổ: “Nếu Người không còn trên thế gian nữa thì em phải làm sao đây? Người dùng họ tế cho em sống lại để làm gì?”

Cậu mím môi, cố kìm nén để không làm ra hành động thất thố hay hỗn xược nào đó với Người. Sự kìm nén ấy cuối cùng hóa thành tiếng khóc, cậu gục mặt vào hõm vai Người, toàn thân run lên, cậu không ngừng nỉ non: “Đừng như vậy, xin Người, em không có ai cả, không có một ai ở bên…”

Shirira vuốt tóc cậu, mái tóc ẩm ướt không rõ vì mồ hôi của cuộc yêu ban nãy hay vì hơi nước và sự âm u lạnh lẽo của căn phòng này. Người luồn tay vào trong tóc cậu, dịu dàng dỗ dành: “Chỉ là kết cục của một con quái vật mà thôi, ta giết người, ta trở nên dơ bẩn, vậy nên không thể ích kỷ giữ em bên cạnh được. Giữa việc không có em, ta thà tan biến đi, hy vọng em hiểu cho ta.”

Người nhẹ nhàng ôm lấy cậu, nhắm mắt hít một hơi thật sâu như để cảm nhận mùi hương của cậu lần cuối: “Nguyệt thực gần kết thúc rồi, không còn nhiều thời gian nữa, hãy để ta đưa em trở lại chỗ của giáo sư.”

Nói rồi Người chậm rãi buông cậu ra, ngồi dậy, theo cử động của Người, một đám bụi đen tan ra trong không khí. Ethan có thể thấy rõ lưng Người bây giờ tựa như một bức tranh ghép hình thiếu đi vài mảng, ở chân và tay cũng vậy.

Cậu mím môi, hai má ướt đẫm, nghẹt trong đầu là những suy nghĩ đau khổ mà cậu không cách nào xua đi được.

Cậu không có người thân hay bạn bè, cậu thậm chí còn không biết cha mẹ mình là ai. Có thể nói quãng thời gian trước khi lấy lại ký ức của mình cậu đã sống như người vô hồn vậy, không có quá nhiều ước muốn hay lưu luyến, là một kẻ biệt lập. Giống như việc cậu xuất hiện trên đời là nhờ vào ‘ơn phước’ của Người, cũng bởi vậy mà cậu chỉ sống vì Người thôi.

Ethan như chết lặng, cậu không nói gì cả mà nhìn Người dùng thứ sức mạnh đã yếu ớt đi rất nhiều của mình đan lại một chiếc áo sơ-mi sạch sẽ. Chiếc áo giống hệt cái cũ cậu đã mặc, chỉ là cái cũ thì rách tươm ở vai và đẫm máu.

Từ trước đến giờ chỉ có Ethan hầu hạ Người, giúp Người lau tóc, mặc quần áo, ấy thế mà hôm nay đổi thành Người cẩn thận cài áo cho cậu. Cả quá trình, Ethan nhìn Người không rời mắt, ngay cả khi dáng vẻ Người bây giờ đã là một thứ kinh khủng. Cậu muốn ghi nhớ tất cả, gương mặt này của Người, đôi mắt đỏ như máu, và cả những mảng da thịt đang dần tan ra trong không khí.

“Đi thôi, để ta đưa em về.”

Người vươn tay ra với cậu.

Ethan nhìn một lúc sau đó lau sạch nước mắt trên mặt, đặt tay vào tay Người, nương theo lực nâng của Người mà đứng dậy.

“Shirira.”

“Ừ?”

“Con dao… lúc em ngất đi có mang theo một con dao bên mình, dùng để đi rừng… Người có thấy nó không?”

“À, nó đây.” Shirira không ngạc nhiên lắm khi nghe cậu nhắc đến con dao, Người trả nó lại cho cậu, cười nhẹ mà nói: “Em không cần phải lo về lũ quái vật bên ngoài, ta sẽ kịp dẫn em và bọn họ rời khỏi khu rừng trước khi nguyệt thực kết thúc.”

Ethan cúi đầu, cậu sờ sờ lưỡi dao mà không nói gì cả.

Shirira nắm tay cậu, chậm rãi dẫn cậu rời khỏi căn phòng. Theo bước chân của Người, tro bụi tan ra ngày càng nhiều, giờ phút này ngay cả thứ hắc ám đang bao phủ Người cũng trở nên thật mỏng manh dễ vỡ, ánh huỳnh quang của rêu dường như cũng nhạt bớt. Ethan có cảm giác như mình lại phải chứng kiến cảnh tượng ánh sáng của thần tắt đi lần nữa, và lần này vẫn là vì cậu.

Cậu cúi gằm đầu, một tay mang theo con dao, một tay vẫn luôn nắm chặt lấy tay Người, chầm chậm bước đi trong hành lang mê cung.

Dưới lòng thần điện, toàn bộ ánh sáng đều dựa vào ánh rêu ảm đạm, thế nhưng bóng tối cũng không cản trở được bước đi của Người. Ethan chỉ việc nối gót theo Người là có thể thoải mái băng qua những ngã rẽ phức tạp.

Chẳng biết đi bao lâu, Người bỗng nhiên gọi một tiếng: “Ethan…”

“Vâng.”

“Đã đến rồi, ở ngay phía trước, chỉ cần em đi xuyên qua lớp dây leo là có thể gặp bọn họ.”

Ethan ngẩng đầu nhìn, phát hiện phía trước có một cái cổng hình vòm nhưng đã bị dây leo bịt kín. Cậu mím môi không nói gì, khoảnh khắc tạm biệt luôn là lúc khó vượt qua nhất.

“Ethan, sáu sợi dây leo, giữ cho mình một cái, còn lại chia cho bọn họ, chúng sẽ dẫn đường cho em rời khỏi nơi này, cũng sẽ bảo vệ em nếu gặp quái vật.”

Shirira vừa nói vừa tiện tay cắt đứt sáu sợi dây leo trên người mình, mặc kệ chúng rỉ ra thứ chất lỏng màu xanh tựa như ‘máu’ mà đặt vào trong tay Ethan, khẽ dặn dò: “Đêm nguyệt thực ta không thể rời khỏi quá xa nơi này, thế nên chỉ tiễn em được đến đây thôi. Hãy nhớ kỹ, tránh xa những ngã rẽ có động thông gió trên trần, những con đường đó sẽ có quái vật, em phải đi theo hướng dẫn của dây leo. Mê cung dưới lòng đất này có thể dẫn đến bất kỳ đâu, nơi xa nhất của nó là bìa rừng, chỉ cần ra đến đó thì em sẽ an toàn.”

Ethan đờ người một lúc rồi gật đầu, nhỏ giọng đáp vâng.

Người dịu dàng nhìn cậu, sau đó dùng mu bàn tay sờ sờ gò má cậu, nói: “Tạm biệt em, Ethan.”

Nói rồi Người không để cho cậu kịp phản ứng mà đẩy cậu về phía cổng vòm, mớ dây leo đang bịt kín nơi đó lập tức tách ra nhường lối đi phía sau chúng rồi nhanh chóng khép lại, tất cả diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Ethan vừa đi xuyên qua lớp dây leo đã phát hiện không gian phía bên kia là một căn phòng rộng, cậu nhìn quanh quất, phát hiện giáo sư và vài người còn sống sót đang nằm co rúc lại với nhau trong một góc. Mà khắp nơi trên sàn là xác lũ quái vật rải rác vì bị dây leo đâm xuyên cơ thể, chỗ chúng chết còn để lại một đống dịch đen bầy nhầy. Nhìn kỹ một chút có thể thấy một cái xác chết cách đó không xa, là xác của William, hắn chết trong tư thế rất kỳ quặc, cổ gãy gập quái dị, hai mắt trợn ngược, miệng há hốc ra, thân trên dựa vào tường.

Ethan vẫn còn nhớ mang máng cảnh tượng trước khi mình ngất đi ở nơi này, hắn quả thật đã bị Shirira giết chết.

Bỗng nhiên có một người nhác thấy bóng cậu đứng ở nơi này, người nọ kinh hoảng ngồi bật dậy, ré lên một tiếng khiến những người khác phải giật mình cảnh giác.

“Là Ethan.” Không biết là ai nhận ra cậu trước tiên.

“Ethan?” Giáo sư cũng kinh ngạc, sau đó mặt hiện đầy vẻ vui mừng, ông lắp bắp kêu: “Em không chết ư? Sao lại… sao lại…”

Tất cả bọn họ vội vàng bò dậy, chạy về phía cậu, nhao nhao hỏi rốt cuộc thì cậu từ đâu chui ra, vì sao mất tích rồi bỗng dưng xuất hiện?

Theo lời bọn họ, hóa ra sau khi lũ quái vật bị loài dây leo kỳ lạ kia tấn công và giết chết, họ may mắn sống sót mới nhận ra căn phòng này bỗng nhiên bị niêm phong kín như bưng, lối cũ không thấy mà lối mới cũng chẳng có để đi. William chết rồi, bọn họ không biết vì sao hắn chết, cũng không biết vì sao cậu lại biến mất, bọn họ cố tìm lối ra nhưng nó dường như biến thành nhà tù vậy, không có cửa.

Khi bọn họ thất vọng cùng cực thì ngờ đâu cậu bỗng nhiên xuất hiện, giáo sư và những người còn lại đều cho rằng trong căn phòng này có lối đi mật nào đó mà họ không phát hiện, Ethan trở về được tức là họ có chút hy vọng tìm đường ra rồi.

Giáo sư bảo: “Vậy đợi đến khi trời sáng, lũ quái vật bên ngoài chắc chắn không còn, khi đó chúng ta có thể tìm lối ra khỏi đây.”

Ethan bình tĩnh nhìn giáo sư, chầm chậm nói: “Lúc ấy em vô tình đạp trúng một ổ dây leo rồi rơi vào khu vực khác, đi vòng quanh mãi mới tìm được đường trở lại nơi này. Trong lúc đó không gặp phải con quái vật nào, vậy nên chúng ta không cần chờ đến trời sáng, có lẽ chúng đã đi hết rồi. Em cũng biết đường ra khỏi đây …”

Giáo sư kinh ngạc trợn to mắt: “Thật ư?”

Ethan hơi cụp mi mắt, tay đang cầm mớ dây leo chậm rãi giấu ra sau lưng, cậu nói: “Lúc bị lạc khỏi mọi người, em… nhìn thấy bản đồ khắc trên tường nên học thuộc nó, mê cung dưới lòng đất này có thể dẫn ra bìa rừng.”

Bọn họ nghe vậy thì vui mừng, hy vọng sống sót ập đến khiến tất cả hoàn toàn không chú ý những lỗ hổng trong lời của Ethan. Theo sự thúc đẩy khi có khi không của cậu, bọn họ xốc lại tinh thần, lập tức muốn cậu dẫn mình thoát khỏi nơi quỷ quái này.

Ethan giấu dây leo trong tay, nó quẹt vào lòng bàn tay cậu ám chỉ phương hướng cần đi, Ethan dựa theo sự dẫn dắt của nó tìm được một hốc dây leo nhỏ ở góc phòng. Cái hốc này thấp và nhỏ đến mức cả bọn phải khom người bò mới chui qua được, sau đó bọn họ trở lại hành lang dài hẹp ban đầu.

Ethan đi rất nhanh, lòng cậu bồn chồn lạ thường, cứ mỗi khi đến ngã rẽ thì dây leo lại cọ vào lòng bàn tay cậu để chỉ hướng.

Ban đầu mọi người còn căng thẳng, đề phòng quái vật nhưng quả thật đúng như Ethan nói, không có một con nào lảng vảng quanh đây, cứ như thể chúng đã chết hết trong căn phòng kia vậy.

Thế nhưng điều bọn họ không ngờ đến rằng tất cả chỉ mới bắt đầu thôi. Chờ khi bọn họ thả lỏng cảnh giác, Ethan bắt đầu chọn những con đường rộng hơn một chút mà đi, cậu dẫn đầu đoàn người, mỗi khi không chút do dự rẽ hướng đều khiến những người còn lại tin chắc vào sự an toàn đó.

Không biết bọn họ đi bao lâu, bỗng nhiên người đi ngay phía sau cậu nhận ra điểm kỳ lạ, hắn ta là một trong số bạn học của cậu: “Ethan, vết thương trên vai cậu không còn chảy máu nữa à?”

Ethan đang bước đi nhanh phía trước hơi khựng lại, thế nhưng chỉ một giây sau đã cất bước đi tiếp, cậu bình tĩnh đáp: “Đúng vậy.”

Hắn ta cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng trong hành lang quá tối, ánh rêu ngày càng mờ khiến hắn chẳng thấy rõ được vật gì.

Chờ đi thêm một lúc nữa, Ethan bỗng rẽ sang một con đường mát mẻ. Hắn ngạc nhiên kêu lên: “A, nơi này có gió lùa.”

Vài người đi phía sau cũng cảm nhận được, nhao nhao hỏi: “Có phải chúng ta sắp ra ngoài rồi không?”

Bọn họ đã đi rất lâu trong nơi bí bách này, tâm lý đã vô cùng trông mong có thể nhanh chóng thoát khỏi đây.

Ethan gật đầu: “Đúng vậy, sắp rồi.”

Nói rồi cậu lại rẽ một lần nữa, lần này là một con đường nhiều rêu hơn, có thêm chút ánh sáng, tên thanh niên đi phía sau Ethan phát giác được vấn đề, hắn ta hỏi: “Ethan, sao áo của cậu lại sạch sẽ như vậy? Tôi nhớ chỗ vai vì vết thương của cậu nên nó thấm đầy máu mà.”

Ethan không trả lời, vẫn tiếp tục đi về phía trước, nhanh chóng rẽ vào một hành lang u tối hơn, dường như cậu muốn dùng bóng tối để che giấu sự bất thường trên người mình.

Thái độ kỳ lạ của cậu khiến hắn hoài nghi, hắn cau mày vội sải chân bước nhanh hơn hòng đuổi kịp cậu. Hắn tóm lấy cánh tay cậu, chất vấn: “Này, cậu làm sao vậy? Vì sao lại…”

Ethan quay người nhìn hắn, vẻ mặt mang theo khổ sở của cậu khiến hắn ngẩn ra, thế nhưng hắn còn chưa kịp hỏi hết câu thì cậu đã nhếch miệng, khe khẽ nói: “Xin lỗi.”

“Cái gì?”

Hắn không kịp hiểu ra chuyện gì thì từ phía sau bỗng truyền đến tiếng hét thảm thiết. Hắn giật mình quay đầu, kinh hãi phát hiện ở phía sau chẳng biết từ khi nào xuất hiện một con quái vật với thân thể đen ngòm, nó bám trên trần hành lang, móng tay nhọn đã chọc thủng bụng người đi ở cuối cùng.

Con quái vật ấy bò xuống từ trên đầu bọn họ.

Hắn cảm thấy tim mình nhảy ra khỏi lồng ngực, sao hắn lại quên mất, những ngã rẽ có lỗ hổng trên trần là lối dẫn lên mặt đất, lũ quái vật có thể đến bất cứ lúc nào qua những lỗ hổng đó!

“Ethan! Mày cố ý!”

Ethan gỡ bàn tay đang tóm lấy mình của hắn ra, chỉ trong ít giây mà vẻ khổ sở trên mặt cậu đã tan biến đi rồi, thay vào đó là sự bình tĩnh như thể cậu đã hạ được quyết định.

“Thành thật xin lỗi.” Lần này, chẳng còn sự giày vò tâm can nào trong lời nói của cậu nữa.

Người phía sau ùa lên muốn nhanh chóng thoát khỏi hành lang này thế nhưng Ethan đã chặn phía trước, cậu nâng tay, trong tay vẫn cầm con dao đi rừng của mình mà chĩa về phía bọn họ.

“Không ai bước qua được đâu.”

Quyết định này Ethan sẽ không bao giờ quên được, cậu đứng cản đường sống của một nhóm người, nhìn bọn họ bị quái vật ăn sống ngay trước mặt mình, mà họ chính là những người cậu đã từng quen biết.

Ethan giữ chặt mớ dây leo trong tay không để chúng phóng ra giết chết con quái vật trước khi nhóm người kia bỏ mạng. Đến cuối cùng, khi chỉ còn lại một người, Ethan thả tay ra, mớ dây leo lập tức bắn vọt về phía con quái vật, đâm chết nó chỉ trong một tích tắc.

Mà người cuối cùng kia, Ethan chừa lại chỉ để nhuộm máu đôi tay mình.

Cậu cũng giết người rồi, cũng sẽ bị nguyền rủa, Shirira sẽ không thể mượn bất cứ cớ gì đuổi cậu rời khỏi Người nữa.

Ethan đứng giữa mớ hỗn độn tanh tưởi, trong hành lang vọng lại tiếng gọi đầy than thở và buồn thương.

“Ethan… Ethan…”

Một bóng người chậm rãi xuất hiện ở đầu kia hành lang.

Là Shirira, sau lưng Người kéo theo những nhánh dây leo thật dài, những đốm bụi nhỏ li ti đã không còn tan ra khỏi cơ thể Người nữa, ngược lại là sức mạnh của Người dường như đã khôi phục vào cái khoảnh khắc kẻ cuối cùng bỏ mạng.

Shirira lướt qua mớ xác chết chất đống trong hành lang, đến bên cạnh người yêu dấu của mình.

“Ethan… vì sao em không nghe lời ta?”

Ethan ngẩng đầu nhìn Người, cậu bỗng nhoẻn miệng cười: “Em đã giống như Người. Shirira, Người hãy ích kỷ giữ em ở lại đây đi, có được không?”

Shirira nhìn cậu một lúc, vẻ mặt mang theo sự bao dung vô bờ, cuối cùng Người buông một tiếng thở dài mà ôm lấy cậu – kẻ hầu si tình của mình: “Ôi Ethan của ta, Siel của ta…”

Lời nguyền cổ xưa lặp lại, người bên ngoài dường như quên mất nhóm khảo cổ đã chết trong khu rừng. Hiện vật từng bị đào bới chỉ trong một đêm nguyệt thực lại trở về nơi vốn dĩ của nó, tựa như một vòng lặp, rồi nó sẽ bị kẻ khác phát hiện và nhờ vào thứ sức mạnh vô hình đưa nó trở lại vị trí cũ… tiếp tục để người đời sau tìm kiếm.

Vào khoảnh khắc Shirira ôm lấy người yêu của mình, toàn bộ tòa thần điện lập tức được phủ lên một lớp màn che lộng lẫy, đưa cả hai trở về với quá khứ ngọt ngào từng có.

Người vuốt ve gương mặt cậu, nói rằng: “Em sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi đây.”

Không thể rời khỏi ta.

Ethan nhìn Người, dù biết tất cả chỉ là ảo ảnh dưới sức mạnh của Người, nhưng khi trông thấy dung nhan và hào quang Người trở lại, cậu cười rộ lên: “Vâng.”

Thật nhiều năm sau.

Một nhóm khảo cổ khác lần theo tin tức về một khu tàn tích bí ẩn trong rừng, bọn họ cực khổ nhiều ngày cuối cùng cũng tìm đến nơi được cho là có giá trị nhất toàn bộ khu tàn tích – một hầm mộ…

Có chuyên gia nói rằng nơi này trông giống thần điện dùng để thờ phụng thần linh hơn là hầm mộ.

Ngày ấy, bọn họ đã tìm được lối vào, có điều bọn họ sẽ không ngờ được ngoại trừ mình còn có hai ‘người’ khác.

“Qu-quái… quái vật!”

Tiếng kêu hét thảm thiết không ngừng truyền ra.

Hình ảnh cuối cùng mà máy quay của nhóm khảo cổ rơi trên mặt đất ghi lại được là hai người lạ mặt xuất hiện trong hành lang hẹp dài, họ có làn da nhợt nhạt như người chết, mắt đỏ, tóc tai rũ rượi, điều kỳ lạ là hai người nọ lại nắm tay nhau, cùng ngồi trên một ụ dây leo cao. Tư thái giống như chủ nhân của nơi này, dùng ánh mắt không chút cảm xúc nhìn những kẻ xâm nhập.

HOÀN

Đôi lời từ tác giả: Thật ra từ đầu đến cuối, tất cả đều là ám chỉ và sự dẫn dắt của Shirira, như lời Người tự nói về bản thân mình, Người đã biến chất rồi. Thế nên phẩm chất của một vị thần thánh thiện đã hoàn toàn không còn nữa.

Người bày ra vẻ đẹp của mình, dùng ảo ảnh mật ngọt khơi dậy tình yêu ngày trước của Ethan, sau đó lại giả vờ đau khổ đẩy cậu ra, nói rằng muốn đưa cậu trở về. Điều này có thể xem như để che mặt và diễn trò trước mặt cậu, khiến cậu đau lòng vì mình. Nếu Ethan là một người lý trí sẽ nhận ra hành động này hoàn toàn trái ngược với những ám chỉ ban đầu của Người khi không ngừng dẫn dắt cậu tìm về khu tàn tích. Nếu từ đầu không muốn giữ cậu ở bên cạnh thì đã sớm dùng năng lực của mình đuổi cậu đi ngay từ khi cậu đặt chân tới bìa rừng.

Sau đó Người lại nói cho cậu biết Người hồi sinh cậu như thế nào và cách để lời nguyền tiếp tục diễn ra – đó là giết nhóm giáo sư. Lý do Người không đích thân dẫn cậu và nhóm giáo sư rời khỏi khu rừng mà lại giao những sợi dây leo kia vào tay cậu là vì Người thừa biết cậu hiểu ý nghĩa của những sợi dây leo này. Nếu cậu chia nó cho bọn họ vậy cũng tức là cậu đang tự tay khiến Người tan biến, mà Shirira chắc chắn rằng với tình cảm của cậu, cậu sẽ không làm được điều đó.

Thậm chí trước khi đẩy Ethan đi, Người còn nói rõ con đường như thế nào sẽ có quái vật, nếu mục đích của Người chỉ đơn giản là muốn Ethan dẫn nhóm giáo sư rời khỏi đây vậy thì lời dặn dò này không cần thiết cho lắm, Người chỉ việc đưa dây leo là Ethan đã tự hiểu lấy (vì đây không phải lần đầu tiên Ethan đi theo sự dẫn đường của thực vật). Có thể xem đây là một ám thị về việc giết chết nhóm giáo sư của Shirira.

Cái tên Shirira nghĩa là ‘kẻ ác’ theo tiếng Ả Rập.

Về phần Ethan, bản thân cậu đã có tính cách khác thường, có thể nói là cũng cùng một giuộc với Shirira. Ví dụ như khi biết Người giết nhiều mạng như vậy để hiến tế cho mình nhưng điều cậu quan tâm không phải là mạng của bọn họ, cũng không có cảm giác tội lỗi và bất cứ gánh nặng gì.

Tựa chương cuối cùng “tạm biệt Ethan” ngoại trừ là lời thoại của Shirira thì nó còn là việc tui tạm biệt một Ethan trong sáng và ngây thơ ban đầu. Bởi lẽ quyết định của cậu ở cuối truyện đã khiến cậu bị đồng hóa với Shirira rồi.

Cả câu chuyện này các bạn có thể lật lại theo một góc nhìn khác và nhận ra Shirira là kiểu boss thường thấy trong mấy phim quái vật của Mẽo, Ethan sẽ là kẻ phản bội nhóm nhân vật chính và là nguyên nhân gây nên cái chết kinh khủng cho bọn họ. Thử tưởng tượng nhé, một nhóm sinh viên hoạt bát năng nổ dù hơi xấu tính nhưng vẫn có chút kiến thức về khảo cổ, bọn họ được tham gia vào chuyến đi này, trong nhóm đi còn có một cậu bạn học tính tình kỳ quái và biệt lập. Cao trào lên khi có người trong nhóm bị giết, quái vật xuất hiện đuổi bắt bọn họ, các vai phụ lần lượt chết đi, cậu bạn học kỳ quái cũng mất tích. Ở phút cuối, bỗng nhiên cậu ta xuất hiện cùng với lời giải thích đầy lỗ hổng, và rồi một trong số nhóm nhân vật chính phát hiện điều quái dị ở cậu ta: Như là quần áo sạch sẽ, vết thương đột nhiên biến mất, thái độ và hành vi khác thường,… Cuối cùng, cả bọn mất mạng vì bị cậu ta chơi một vố, dẫn đến nơi có quái vật để chúng ăn thịt bọn họ.

Viết đến cuối, thật ra tui cũng không dám nói đây là một cái kết happy ending nhưng rõ ràng là Ethan và Shirira đều đã đạt được ước muốn của mình. Tui có thể chắc chắn một điều rằng họ ‘happy’ đó, nhưng mà có lẽ trong mắt người ngoài thì bọn họ sẽ mãi mãi bị giam cầm ở đây, thần điện biến thành hầm ngục, là sự trừng phạt cho bọn họ, cho những kẻ phản diện.

Rất cảm ơn mọi người đã đồng hành hai tháng qua theo dõi bộ truyện 12 chap này. Tuy nó không có ý nghĩa gì mấy nhưng quá trình sáng tạo ra nó tui đã thật sự rất chill.

Phong Ngoa

2 comments

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!