PHONG NGOA

Chương 12: Sẹo

Ocean lần này ngoan ngoãn rất nhiều, cậu không cố gắng che giấu nữa, nương theo lực tay của anh mà ngẩng mặt lên, để anh vén tóc mái vẫn luôn bị cậu cố ý kéo qua một bên che đi khuyết điểm trên mặt.

Vết sẹo dữ tợn lập tức hiện ra, là loại sẹo của dấu sắt nung dùng để đánh dấu nô lệ, rất to, nó ấn lên bề mặt trán và cả mắt trái của cậu khiến mi mắt trái không cách nào mở ra được. 

Nolan cau mày, chỉ nhìn như vậy mà anh đã đau lòng không thôi, chẳng biết cậu nhóc phải chịu đựng cơn đau đáng sợ khi đó như thế nào nữa.

Mắt xanh của Ocean chớp chớp, nhìn anh chăm chú, trong lòng vô cùng hồi hộp. 

Nolan nhẹ nhàng sờ vết sẹo, hỏi: “Nó có còn đau không?”

Ocean khẽ lắc đầu: “Không ạ.”

“Mắt bên này của em vẫn luôn không thể nhìn thấy gì ư?”

“Vâng.”

Anh quan sát một hồi, sau đó nói: “Cánh tay của em hiện giờ đã tốt, không còn vấn đề gì, còn ấn ký nô lệ… anh nghĩ mình có thể xóa nó… Nhưng mắt trái của em bị tổn thương từ lâu, sợ là không thể hoàn toàn khôi phục.”

Ocean nghe vậy thì ngẩn ngơ, trong mắt hiện đầy vẻ không thể tin được, từ trước đến giờ cậu hoàn toàn không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội xóa đi thứ đã đày đọa mình, biến mình thành kẻ thấp hèn. Ngay cả câu nói phía sau về việc mắt trái không thể khôi phục cậu cũng chẳng để ý, chỉ ngây ngốc một lúc mới sờ lên mặt, khi chạm trúng mu bàn tay anh thì choàng tỉnh: “Ngài Nolan sẽ xóa ấn ký nô lệ của em sao?”

Nolan gật đầu.

“Thật ư?”

“Thật.”

Ocean giống như không tin, cứ luôn hỏi lại như thể muốn chắc chắn rằng chuyện này không phải giấc mơ.

“Em nằm mơ ư?”

Nolan bất đắc dĩ bật cười, anh vốc một chút nước lên rồi vén hết tóc cậu ra sau đầu, để lộ khuôn mặt có thể nói là điển trai của cậu. Anh dùng hai tay ôm lấy, ngắm trái ngắm phải một hồi rồi cười bảo: “Về sau không cho phép em che giấu bản thân nữa, em rất đáng yêu đó.”

Lại đột nhiên được khen, hai má đỏ ửng, Ocean lúng túng đến độ mắt đảo quanh, giống như muốn tìm chỗ nào đó trốn đi nhưng gương mặt nhỏ đã bị anh ôm chặt, điều này càng làm cậu xấu hổ hơn nữa. 

Anh thuận tay vuốt tóc cậu nói: “Được rồi, lát nữa sẽ lấy thảo dược đắp sẹo cho em, có lẽ sẽ hơi đau nhưng chỉ một chút thôi, chừng một tháng sẽ nhạt dần. Còn bây giờ… em ngâm trong bồn nửa tiếng, tự mình vệ sinh cơ thể sạch sẽ rồi thay đồ ra ngoài nhé, đừng để nước hoàn toàn lạnh đi, sẽ không tốt.”

Nói xong anh đứng dậy đi ra ngoài, để lại cậu nhóc vẫn còn ngơ ngẩn, đủ loại cảm xúc vờn quanh trong tim khiến cậu chẳng cách nào suy nghĩ rõ ràng được. Cậu ngồi ngẩn người không nhúc nhích, chỉ có cái xúc tu vừa rồi vẫn luôn được anh nắm lấy, dường như hơi ấm tàn dư từ tay anh vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nó cứ không ngừng cuộn tròn rồi duỗi thẳng rồi lại cuộn tròn, tố cáo cảm xúc của chủ nhân nó đang vô cùng phập phồng.

Nửa tiếng sau, rốt cuộc cậu cũng rời khỏi phòng tắm, lần này, cậu không cố ý kéo rũ tóc mái xuống nữa. Cậu nhóc tìm được trong tủ quần áo một bộ trang phục thoải mái. Tủ quần áo của cậu hiện giờ không có nhiều đồ đạc, toàn bộ là quần áo của Nolan ngày trước, tất nhiên đã có hơi chật so với anh nhưng Ocean mặc vào thì lại rộng, có lẽ là vì thân thể cậu vẫn còn ốm yếu quá. Cậu tìm được một bộ có tay áo ngắn, suy nghĩ một lúc thì mặc vào, sau đó ngại ngùng đi xuống lầu tìm Nolan.

Quản gia Carl đang dọn dẹp trên hành lang, ông không để ý lắm sự thay đổi của cậu, dù sao Slime cũng không có quá nhiều cảm xúc, trên vai ông là con chuột nhắt, hình như nó biết đi theo ông sẽ được ăn ngon nên cả ngày vẫn luôn bám theo ông.

Ocean sờ sờ vành tai, rụt rè hỏi: “Ngài Nolan đâu rồi ạ?”

Quản gia Carl nói anh đang ở trong phòng làm việc, Ocean bèn đến đó, cậu gõ cửa, nghe thấy tiếng anh cho phép mới mở cửa phòng rồi thò đầu vào: “Ngài Nolan.”

Nolan quay đầu nhìn cậu, trông thấy gương mặt sáng sủa của cậu thì cười, xem ra cậu nhóc rất nghe lời. Anh ngoắc tay: “Vào đây.”

Ocean đi vào.

“Đừng gọi ngài, về sau cứ gọi anh Nolan là được.”

Ocean gật đầu nghe theo: “Vâng.”

Nolan cầm một cái túi gì đó đến gần cậu, vì anh cao hơn cậu nên vươn tay nâng cằm cậu lên, tư thế vô cùng thân mật, có lẽ là vì lúc nãy trong phòng tắm cũng dùng tư thế này nên Nolan nhất thời không cảm thấy có gì đó đi quá giới hạn, anh chỉ cảm thấy dáng vẻ của cậu ngoan ngoãn như thế làm mình rất “thuận tay” nâng cằm cậu.

Anh xem xét vết sẹo rồi lấy một ít thuốc bột trong túi ra đắp lên, cuối cùng dùng một cái bịt mắt màu trắng băng cho cậu. 

Sau đó nựng cằm cậu một cái, cười nói: “Được rồi, để như thế đến ngày mai anh sẽ thay thuốc cho em. Có lẽ em sẽ cảm giác hơi châm chích một chút, nhưng đừng lo lắng nhé.”

Nựng xong mới thấy mặt Ocean đỏ bừng, anh sửng sốt, sau đó mới phát hiện hình như hành động này của mình có hơi… Anh ho một tiếng, làm như không để ý lắm mà buông tay xuống, sau đó giúp cậu bôi thuốc và băng mấy vết thương khác trên cơ thể.

Sau giờ cơm tối, Ocean tiếp tục bị bắt uống chén thuốc vừa cay vừa đắng kia, lần này cậu cố gắng không bị ho, không để Nolan lo lắng, một đêm yên bình cứ thế trôi qua.

Mấy ngày tiếp theo, Nolan dành thời gian dẫn Ocean đi đặt may quần áo, mua thêm vật dụng cá nhân và vài món đồ trang trí đặt trong phòng cậu. Trước khi ra khỏi nhà, không biết anh lấy từ đâu ra một cái găng tay đeo vào xúc tu bên phải cho Ocean, tuy anh cảm thấy xúc tu này rất đáng yêu, mềm mại dẻo dai lại còn thường hay đổi sang màu đỏ hồng, nhưng không có nghĩa là những người khác sẽ cảm thấy giống anh. Hiện giờ cậu nhóc chỉ vừa mới bước ra khỏi “vỏ ốc dày”  của mình, bên ngoài người tốt kẻ xấu lại trộn lẫn, tốt nhất không nên để ánh mắt của bọn họ đánh giá… ít nhất thì anh biết lúc này cậu nhóc vẫn chưa sẵn sàng để ai khác biết bí mật của mình ngoài anh.

Trên con đường tấp nập, từ cái sạp nhỏ cho đến quán xá lớn, ngay cả cách trang trí của nhà dân trong thị trấn phồn hoa này cũng có thể khiến người bình thường phải cảm thán. Huống chi Ocean chưa bao giờ được dịp hòa mình vào dòng người như vậy, cậu nhóc có hơi hoảng sợ đứng nép sát vào tường, nhưng trong mắt lại đầy vẻ tò mò, hết nhìn trái lại nhìn phải, biểu cảm sinh động hơn hẳn thường ngày. Chỉ cần anh đi một bước là cậu sẽ lập tức dính sát theo, không dám cách xa anh nửa bước.

Lúc băng qua khu giao dịch đông người, Ocean bị vài người xô đẩy trúng, hoảng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, trong lúc cậu không biết phải làm sao, Nolan đã nắm lấy tay cậu kéo ra khỏi đám đông.

“Em không sao chứ?” Nolan cẩn thận hỏi.

Ocean siết chặt cái găng tay mà anh đeo cho mình lúc sáng, không dám để nó tuột ra, lắc đầu nói: “Em không sao.”

Nolan thầm nghĩ, có lẽ phải tìm đường vòng tránh mấy khu giao dịch đông người một chút. 

Đoạn đường sau đó anh một tay “dắt trẻ” mà đi, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt trắng bệch của Ocean đã từ từ hồng lên. Cậu nhìn chằm chằm cái tay bị nắm của mình, sau đó lại nhìn bóng lưng anh, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!