PHONG NGOA

Chương 11: Xúc tu đáng yêu và những ngại ngùng ban đầu

Nolan từ đầu đến cuối vẫn rất bình tĩnh và dịu dàng, không hề thúc giục cậu, cũng không nhìn cậu chằm chằm.

Ocean cởi đồ xong rồi mang theo băng vải trắng trên người hấp tấp trèo vào bồn tắm thật nhanh, cậu có chút không được tự nhiên, cậu không muốn để anh nhìn thấy khuyết điểm trên cơ thể mình chút nào, vì thế cậu giấu cánh tay biến dị vào giữa hai chân, kẹp chặt không dám để anh trông thấy. Cũng may là nước trong bồn tắm đã bị thảo dược làm cho đục ngầu, xác thảo xược nổi đầy trên mặt nước đã che đi phần lớn, nhìn từ bên trên chỉ thấy đoạn tiếp giáp giữa phần “người” và phần “biến dị” trên tay cậu hơi đậm màu một chút mà thôi.

Được nước nóng và mùi thảo dược cay nồng vây quanh, Ocean hơi thả lỏng một chút, cậu lén lút nhìn anh một cái rồi lại cụp mắt xuống.

“Được rồi, để anh xem nào.” Nolan bấy giờ mới đến gần và ngồi xổm bên cạnh bồn tắm, tay áo đã xắn lên, bắt đầu tháo bỏ băng vải đã dính nước trên vết thương của cậu để xem xét. Vì chịu ảnh hưởng bởi độc tố tích tụ, chúng khép lại rất chậm, hiện giờ đã trôi qua mấy ngày thế mà vẫn chưa đóng vảy.

Nolan vớt một ít xác thảo dược nổi trên mặt nước đắp nhẹ lên chúng, hỏi: “Như thế này có đau không?”

Ocean lắc đầu.

“Vậy em có cảm giác gì?”

Ocean không biết nên nói với anh như thế nào, cậu chỉ cảm thấy vị trí bị anh chạm vào thật kỳ lạ, đầu ngón tay anh lành lạnh và mềm mại, không đau chút nào, làm cậu vừa ngại ngùng muốn rụt lại nhưng cũng vừa muốn anh chạm nhiều hơn. Ocean mấp máy môi, đắn đo thật lâu mới phân biệt được cảm giác của tay anh chạm vào và cảm giác khi bị thảo dược đắp lên. Cậu ngại ngùng co co cánh tay bình thường đang bị anh nắm, nói: “Hơi ngứa ạ.”

“Rất tốt, cảm giác như vậy chứng tỏ thuốc có tác dụng với vết thương…” Nolan gật đầu, bớt lo lắng hơn một chút tiếp tục vớt xác thảo dược đắp lên những nơi khác không ngập trong nước của cậu.

Một lúc sau, phần cổ và bả vai của Ocean đã bị đắp đầy thảo dược, ngay cả một vết trầy nho nhỏ cũng không bị bỏ sót.

Ocean không nghĩ rằng anh cẩn thận và quan tâm đến mình như vậy, lần đầu tiên cảm nhận được ấm áp mà người khác mang lại khiến cậu không biết nên phản ứng ra sao, chỉ nhỏ giọng nói cảm ơn.

Nolan gật đầu, nhưng anh vẫn chưa có ý định rời khỏi phòng tắm, anh muốn xem thử cánh tay biến dị kia của cậu thế nào rồi, anh nhớ trên đó cũng có một vết thương sâu. Nhưng cậu nhóc cứ kẹp cánh tay phải giữa hai chân, làm anh không nhìn được một tí gì…

Nolan đành phải mở miệng, anh đã đắn đo một lúc rồi, nghĩ thầm nếu sau khi hỏi mà cậu vẫn không chịu thì đành thôi vậy: “Ừm… Ocean, em có thể cho anh xem tay bên kia được không?”

Vừa hỏi đã thấy Ocean cương cứng người, bản năng làm cậu càng kẹp chặt cái tay kia vào giữa hai chân, đầu cúi gằm, vai rụt lại, sau một hồi mới nhỏ giọng nói: “Nó… nó xấu lắm.”

Nolan lập tức lắc đầu: “Nó không xấu, chỉ là hơi đặc biệt một chút mà thôi.”

Cánh tay biến dị của cậu trong ba ngày mà cậu hôn mê anh đã sớm nhìn thấy, vết thương trên đó khá nặng, nhưng hình như bộ phận ấy lành lại rất nhanh, ngày thứ hai khi cậu còn hôn mê thì nó đã khép lại một nửa, không giống những nơi khác trên cơ thể đến bây giờ vẫn chưa đóng vảy. Anh muốn kiểm tra lại lần nữa để chắc chắn rằng nó vẫn ổn, có điều từ sau khi Ocean tỉnh lại vẫn luôn giấu nó, cậu nhóc tự ti lắm.

Anh nghiêng đầu, dùng chất giọng dịu dàng nhất của mình mà hỏi: “Có thể cho anh xem không?”

Ocean mím môi không nói lời nào, Nolan không nhìn được vẻ mặt cậu, anh chờ một lúc cũng không nghe thấy cậu đáp, còn tưởng là cậu thật sự không muốn để anh chạm vào, đành thở dài một tiếng. Nào ngờ làn nước trong bồn khẽ xao động, cái tay nọ dè dặt ló ra khỏi mặt nước.

Nolan sửng sốt, dưới làn nước có một cái xúc tu trồi lên, trông nó giống như xúc tu bạch tuộc nhưng khác ở chỗ không có nốt giác hút, trơn láng, bóng bẩy, phần chóp tròn và nhỏ dần về phía đó. Nó hơi cong cong nấp trong làn nước xanh đục như thể đang rất sợ sệt.

Nolan nhẹ nhàng với tay vào trong nước cầm lấy nó, khoảnh khắc khi anh vừa chạm vào, Ocean run lên nhè nhẹ, cậu ngẩng mặt nhìn anh, trong mắt xanh đầy vẻ căng thẳng và sợ hãi, dường như chỉ cần nhìn thấy một chút cảm xúc không đúng hiện ra trên mặt Nolan là cậu sẽ lập tức rụt về ngay.

Nhưng Nolan lại khen cậu: “Ngoan quá.”

Hai má Ocean lập tức đỏ ửng, lại cúi gằm đầu không nói năng gì, tay phải thả lỏng để mặc anh kéo thứ mà cậu cho rằng rất dị hợm kia ra khỏi mặt nước.

Dường như cánh tay này rất mẫn cảm, bị anh nắm trong tay thì nhẹ nhàng cuộn lại, khẽ quấn lấy bàn tay anh. Anh cẩn thận lật qua lật lại kiểm tra những vết thương cũ dựa theo trí nhớ của mình, phát hiện chúng đã khỏi hẳn rồi, xem ra anh không cần phải quá mức lo lắng.

Đột nhiên anh phát hiện màu sắc của nó hơi thay đổi, vốn đang là màu cánh gián nay lại có hơi đỏ lên. Nolan ngạc nhiên nhìn xúc tu mềm mại trong tay, không hiểu sao lại thế này, anh nhìn về phía Ocean mới phát hiện mặt cậu cũng đỏ ửng hệt như xúc tu trong tay. 

Hình như Ocean cũng nhận ra cái tay biến dị của mình đang đổi màu, cậu giật thót, sắc đỏ trên mặt lập tức nhạt đi, trở nên tái mét, mà màu cánh tay cũng biến hóa hệt như vậy. Trước khi Nolan kịp nhận ra xúc tu nọ đang tái đi thì cậu đã rụt tay về giấu xuống dưới nước trở lại, kinh hoàng nói: “Đ-đừng nhìn, nó xấu!”

Nolan cau mày, anh cực kỳ không thích nghe cậu tự nói bản thân như thế, chẳng hiểu sao lại cảm thấy trong lòng ê ẩm đến khó chịu.

Anh lập tức phủ nhận: “Không xấu, sao em lại nghĩ nó xấu chứ?”

Ocean tự ti cúi đầu, một hồi sau mới nhỏ giọng: “Nó thật dị.”

Nolan lại đưa tay vào nước muốn nắm lấy cánh tay xúc tu của cậu, nhưng cái xúc tu kia rất sợ sệt, hết cuộn sang bên này rồi lại cuộn sang bên kia trốn tránh anh. Có điều bồn tắm chật chội, cậu không trốn được mấy giây thì đã bị anh nắm lấy, anh nói: “Không dị, nó chỉ hơi đặc biệt mà thôi, trơn láng đáng yêu.”

Đ-đáng yêu? Ocean lắc đầu nguầy nguậy, thứ này sao mà đáng yêu chứ! Nó thậm chí còn không giống bất cứ thứ gì trên đời! Ngài Nolan là một người tốt bụng, có lẽ ngài ấy chỉ đang an ủi cậu thôi.

Ocean co mình lại thành một cục trong bồn tắm, cánh tay xúc tu đã bị anh bắt được cứ run lẩy bẩy muốn rụt lại nhưng không dám. Nolan không ngừng dỗ dành cậu, để cậu bình tĩnh một chút, lát sau Ocean nhỏ giọng nói: “Không đáng yêu, rõ ràng nó khác biệt như vậy.”

“Khác biệt đâu có nghĩa là xấu.” Nolan vừa nói vừa vuốt nhẹ tay cậu, động tác này lần nữa làm Ocean đỏ mặt, cái xúc tu lập tức đỏ hồng lên, uốn éo muốn bỏ trốn.

Nolan bật cười: “Anh phát hiện nó còn thay đổi tùy theo tâm trạng của em nữa, thật đúng là đặc biệt. Em xem, nó đỏ hết lên rồi.”

Ocean nghe vậy càng ngại ngùng hơn, cậu không dám tin mà nhìn anh khen thứ cậu cho rằng rất xấu xí này. Anh thậm chí còn nói: “Tay em thật mềm và mát lạnh nữa, nếu được ôm khi ngủ hẳn là tuyệt lắm.” 

Ô-ôm á? Trong đầu Ocean không kìm được hiện lên cảnh tượng ngài Nolan nằm cạnh mình vào buổi tối, ôm chặt lấy cái tay này của mình mà ngủ. Không hiểu sao tim cậu đập bình bịch, cậu lắp bắp: “S-sao… sao có thể chứ!”

Cậu nhóc đã hoàn toàn chuyển từ tự ti sang xấu hổ rồi. Nolan cười khẽ, anh nắm tay cậu, thẳng thắn mà nói: “Ocean, sau này em ở chỗ anh không cần phải che giấu gì cả, anh không hề nghĩ nó xấu… ngay cả vết sẹo trên trán em cũng vậy.”

Nolan thấy bầu không khí thích hợp, bèn đánh bạo vươn tay nâng cằm cậu lên, để cậu nhìn thẳng vào mình.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!