PHONG NGOA

Chương 11: Đêm cuối cùng của Ethan

Nghe thấy Người nói như vậy, Ethan mở to mắt, cậu vội lắc đầu: “Không muốn, em không muốn về!”

Giọng nói cậu run run mang theo sự hoảng loạn mà chính cậu cũng không nhận ra. Trong đầu cậu lúc này chỉ có một suy nghĩ, thật vất vả mới có thể gặp lại Người, không lý nào cậu sẽ rời đi một mình như vậy. Nhưng rõ ràng Người cũng rất vui khi nhìn thấy cậu cơ mà, cớ sao lại đuổi cậu đi?

Thấy Shirira không nhìn thẳng vào mình, Ethan nôn nóng kéo lấy tay Người, muốn giữ lấy sự chú ý của Người.

“Tuy ký ức của em là một mớ hỗn độn nhưng em vẫn nhớ rõ nửa năm trước khi Người cứu em đã không nỡ để em trở về…” Cậu cố vắt óc nhớ lại những mảnh vụn, những câu thoại đứt quãng: “Người đã hỏi em liệu có trở lại với Người hay không… Shirira, em đã trở lại rồi, đừng đuổi em đi.”

Nói đến đây cậu bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng nào đó, vì thế cậu cuống quýt nắm chặt lấy tay Người, run rẩy hỏi: “Hay là… Người không còn yêu em nữa ư? Shiria, em xin lỗi vì đã để Người chờ lâu như vậy… em…”

Ethan chỉ nói được một nửa đã bị ngón tay thon dài của Người đưa lên chặn ngang môi. Người bất đắc dĩ nhìn cậu, trong mắt là ý trách cứ rõ ràng: “Sao lại nghĩ như vậy Ethan? Sao lại nghĩ rằng ta không còn yêu em cơ chứ?”

Ethan nhìn Người thật sâu, cậu nhận ra ánh mắt Người ngoại trừ chứa nhiều ưu tư ra thì nó vẫn đầy ắp dịu dàng dành cho mình như cũ. Cậu mấp máy môi: “Vậy đừng đuổi em đi.”

Shirira nghe thấy lời năn nỉ của cậu, vẻ mặt Người như chìm vào hồi ức nào đó, dường như thuở xưa đã có lần cậu cũng bám lấy Người như vậy. Người ngẩn ra một lúc, bàn tay lành lạnh của Người bỗng đẩy cậu ra, Người lắc đầu cười khổ: “Ethan, em không hiểu đâu, ta đã không còn là vị thần ngày xưa nữa rồi.”

Theo lời Người nói, căn phòng vốn đang tràn ngập ánh sáng vàng dịu nhẹ dần nhòe đi, méo mó, những bức tường đầy hoa văn tinh xảo chảy xuống như sáp nến đang tan.

“Đây chỉ là mật ngọt nhất thời khiến em bị mê hoặc mà thôi, Ethan. Ta quên mất điều đó, lẽ ra không nên dựng nó lên để làm em sa vào.”

Ethan trừng to mắt, không gian xung quanh cậu chẳng mấy chốc đã thay đổi, nào có xinh đẹp và ấm áp như xưa. Bóng tối bắt đầu bao trùm lấy nó, thứ phép thuật tạo ảo ảnh nào đó của Người bị lột xuống từng mảng để lộ ra những bức tường mục nát phủ đầy rêu. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo lan tràn ra khắp cả căn phòng, dưới sàn nhà đầy những rễ cây và dây leo chi chít như bọn rắn độc quện vào nhau, ô cửa sổ bị niêm phong kín kẽ cũng hiện ra trên tường, vật dụng bài trí vốn xinh đẹp trở nên mục rữa và bể nát rải khắp sàn nhà. Ngay cả mâm hoa quả tươi mà cậu thấy ban nãy cùng biến thành một đống nhầy nhụa không rõ hình thù như thể chúng đã phân hủy từ lâu.

Ethan run rẩy nhìn rõ tất cả, cậu quay đầu nhìn, người trước mặt đã trút đi dáng vẻ động lòng kia. Đối diện cậu lúc này không phải là một Shirira đầy ánh hào quang và ấm áp nữa, mà là một người lạnh băng, im lìm không chút sức sống, làn da nhợt nhạt tựa như xác chết.

Người đứng giữa một ụ dây leo nhô cao, sống lưng cong cong, tóc mái rũ rượi và dính bết vào nhau. Dưới ánh huỳnh quang của mớ rêu, Ethan có thể thấy được đôi bàn tay Người đầy những mạch máu đen và móng tay thì sắc nhọn. Dáng vẻ Người lúc này hoàn toàn đối lập với thánh thần, tựa như quái vật bước ra từ màn đêm.

Ethan nghe thấy tiếng thở ồ ồ của Người, cậu không khống chế được mình mà run rẩy, thế nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì lòng đau như cắt.

“Shirira… Shirira của em…”

Cậu giơ tay vén lên mớ tóc ướt át đang che mặt Người để có thể nhìn vào đôi mắt đỏ như máu kia.

“Đã xảy ra chuyện gì khiến Người trở thành thế này?”

Ethan chỉ cảm thấy hốc mắt mình nóng rát, nước mắt không ngừng tràn ra từng giọt từng giọt, chảy đầy mặt, cậu dùng hai tay ôm lấy gò má lạnh lẽo của Người rồi nâng lên, khổ sở hỏi: “Sau khi em chết, bọn họ đã làm gì Người?”

Shirira nhắm mắt lại, Người tựa đầu mình vào trán cậu: “Không phải họ, mà là ta.”

Một chuỗi hình ảnh như thước phim chiếu chậm được truyền vào trong đầu cậu.

Đêm ấy lửa bùng lên cháy bất tận hòa vào cơn lốc do Người tạo ra, đám đông những kẻ thiêu sống cậu không một ai thoát chết dưới sự trừng phạt của Người. Hơn trăm thi thể rải khắp quảng trường, sự nguyền rủa và cái chết tàn khốc của họ làm người dân còn lại trong thành phố ghê sợ. Trái tim Người đã như tro tàn khiến dịch bệnh, thiên tai và vận rủi ập đến. Vị thần từng bảo hộ bọn họ giờ đây đã nguyền rủa cả thành phố rồi, bọn họ nhân lúc sức mạnh Người suy yếu vì đã rời khỏi thần điện đêm hôm ấy mà niêm phong mọi lối ra vào, rạch bỏ mặt thần trên những tấm bia đá và phù điêu, vứt thi thể kẻ-dám-dụ-dỗ-thần cho chim ăn,… thế nhưng tất cả những gì bọn họ làm không thể cứu vãn thù hận của một vị thần. Dần dà, thành phố này biến thành vùng đất chết, kẻ còn sống di tản sang nơi khác, kẻ chết rồi bị nguyền rủa tại nơi đây, cây cối bắt đầu mọc tràn lan như thể có thứ sức mạnh vô hình nào đó tẩm bổ cho nó, biến cả vùng đất thành khu rừng âm u lạnh lẽo.

“Ethan… đừng khóc…”

Ethan bị tiếng gọi khàn khàn của Người kéo ra khỏi bi thương mà cậu cảm nhận được trong quá khứ, cậu chớp mắt, nước mắt ứ đọng lập tức rơi xuống lã chã không dừng.

“Đừng khóc thương cho ta, Ethan. Khi đó ta thông hiểu mọi thứ nhưng lại chẳng hiểu rõ lòng tham con người. Có điều bây giờ đã khác rồi, ta cũng có lòng tham của mình… và nó biến ta thành một con quái vật.”

Nói rồi thật nhiều dây leo mọc ra từ sau lưng Người, quấn quýt cuốn lấy cánh tay, thắt lưng và cả chân cậu. Người nhìn chúng mà nói: “Chúng là lòng tham của ta, là mong mỏi của ta, là ước muốn có được em mà không thành, nhiều đến mức ngay cả chính ta cũng không biết mình có thể sinh ra bao nhiêu sợi dây leo để buộc em lại bên mình.”

Đến đây, đôi mắt đỏ của Người mới nhìn thẳng vào cậu, vậy mà vẫn đầy ắp dịu dàng như trước, chỉ là nó mang theo đau khổ cậu không cách nào thấu được hết.

“Em đã hiểu chưa? Shirira của em biến chất rồi, em nên trở về đi thôi.”

“Không!” Ethan kêu lên, cậu nói mà không thèm suy nghĩ hay đắn đo như thể bản năng của cậu vậy.

Cậu cuống quýt lau đi nước mắt trên mặt mình, gần như mặc kệ mọi thứ mà lắc đầu nguầy nguậy, hai tay vẫn ôm khư khư lấy gương mặt nhợt nhạt của Người: “Em không quan tâm, Shirira! Em không quan tâm điều đó, cho dù Người có là quái vật đi chăng nữa thì đối với em vẫn như cũ!”

Nói rồi cậu nhắm mắt hôn vội lên cánh môi lạnh lẽo kia, giống như sợ giây tiếp theo Người sẽ lại đẩy cậu ra, cậu dùng hết sức lực và sự nồng nhiệt của mình mà liếm láp cánh môi nọ, thậm chí còn cả gan cạy mở nó rồi vươn lưỡi vào bên trong lần mò lên những chiếc răng nanh rõ ràng không phải là răng của con người, bất chấp cả việc nó có thể làm cậu bị thương bất cứ lúc nào. Vị đắng của rêu tràn ngập khắp khoang miệng cậu, một nụ hôn đắng chát.

Shirira đờ đẫn để mặc cậu làm càn, cơ thể Người thỉnh thoảng lại run lên không rõ vì bị kích thích hay là đang cố kìm nén bản năng nào đó trong cơ thể, đôi mắt đỏ của Người vẫn luôn hé mở quan sát cậu, nhìn cậu vừa khóc vừa hôn mình.

Ethan gần như theo bản năng mà áp lên thân Người, vòng eo cậu đã bị dây leo ôm chặt, chờ đến khi cậu kết thúc nụ hôn đắm đuối của mình thì toàn thân đã dính đầy thứ dịch kỳ quái nào đó từ rêu tiết ra, lành lạnh.

Ethan rời môi đi kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng, nó đứt giữa không trung khiến khóe môi cậu ướt át. Cậu thì thào: “Người còn nhớ có một đêm em đã từng nói, cho dù Người trở thành như thế nào thì em vẫn sẽ yêu Người.”

Vừa nói cậu vừa cười, trán tựa vào trán Người khẽ cọ xát, tay cậu lần mò xuống dưới nắm lấy bàn tay vuốt nhọn của Người, lúc chạm đến vật thể vừa cứng vừa lạnh, cậu vui vẻ hỏi: “Nhẫn em tặng Người vẫn đeo suốt từng đó năm ư?”

Cảm nhận được tình yêu mãnh liệt chưa phai của Ethan, Người chỉ yên lặng rũ mắt nhìn môi cậu khẽ khép mở thì thầm: “Shirira, em muốn đưa Người ra khỏi đây, sống cùng em ở thời đại mới, quên đi quá khứ bi thảm của chúng ta. Có được không? Bên ngoài rất đẹp, rất nhiều chuyện lạ mà Người chưa từng thấy. Em cũng sắp sửa tốt nghiệp rồi, có thời gian sẽ dẫn Người đi xem đây đó, tiền em đi làm dành dụm từ thật lâu cuối cùng cũng có chỗ để tiêu xài. Được không Shirira? Đi với em nhé!”

Nói xong cậu lại khẽ cọ lên trán Người, mặc kệ tóc Người để lại trên mặt mình thứ dịch thể không rõ tên.

Thế nhưng đáp lại cậu là một tiếng thở dài thật nhẹ, Shirira khẽ hé miệng, một chiếc lưỡi dài thò ra từ trong miệng Người liếm nhẹ lên khóe môi cậu sau đó chậm rãi rụt trở về.

Lời Người nói như một gáo nước lạnh: “Không thể đâu Ethan.”

“Tại sao?” Cậu nghe thấy mình nức nở hỏi.

“Tội ác ta làm không thể xóa, nơi này là nhà tù của ta. Vĩnh viễn không thể rời khỏi.”

“Nếu vậy thì…” Cậu hít mũi, như đã hạ quyết tâm mà nỉ non: “Nếu vậy thì em sẽ ở lại cùng Người, thế giới ngoài kia không có gì cả, không còn đẹp nữa rồi…”

Nói xong cậu lại nghiêng đầu hôn lấy Người, lần này cậu không giữ lại bất cứ điều gì, mặc sức mà ôm lấy Người trao đổi cái hôn. Không rõ có phải bởi vì bị cậu làm cho cảm động hay không mà dần dần Shirira cũng đáp lại cậu, cái lưỡi dài của Người vói vào trong miệng cậu liếm qua từng ngóc ngách, thậm chí còn luồn vào thật sâu khiến Ethan khó chịu nhưng cậu vẫn nhất quyết không buông ra.

Hai đôi môi một nóng một lạnh dây dưa với nhau, tiếng gọi tên nhau thì thầm truyền ra khe khẽ. Ethan chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng một vòng, cả không gian bỗng chốc sáng bừng, lớp màn che lộng lẫy lại lần nữa phủ lên căn phòng, biến đêm tình ái vốn nên hoang dại của họ thành thứ gì đó kiều diễm.

Ethan không ngừng vuốt ve gương mặt khi xưa của Người, liên tục hôn lên mọi chỗ trên thân Người, mùi hoa thoang thoảng lẫn với vị đắng kỳ lạ hay hai cảnh tượng chập chờn xen kẽ nhau cũng không khiến cậu thấy ghê sợ.

Ethan mở rộng thân thể mình, dùng tình yêu của mình bao trọn lấy Người, mặc cho cảnh vật xung quanh khi thì là căn phòng u ám phủ rêu, khi thì là giường bông sạch sẽ, ngay cả người đè trên thân thể mình có lúc phủ ánh hào quang xinh đẹp, có lúc lại rũ rượi tựa như quái vật bò ra từ hồ nước. Nhưng cậu vẫn không hề sợ hãi.

Cậu sẽ xem đêm nay như một lời đồng ý cho phép cậu ở lại cùng Người.

Chỉ hy vọng ý Người đúng là như vậy.

Chẳng biết bọn họ triền miên bao lâu, thẳng đến khi Ethan kiệt sức nằm nhoài ra giường, tựa vào ngực Người mới xem như kết thúc.

Bỗng nhiên, căn phòng ấm áp lại lần nữa chảy ra như sáp nến, bóng tối lại bao trùm mà người bên cạnh không có phản ứng gì.

Trong lòng Ethan bỗng trở nên bồn chồn lạ thường, cậu khẽ gọi một tiếng: “Shirira, phép thuật của Người lại biến mất rồi kìa.”

“Ừ.” Giọng Người có chút lười biếng mà đáp lại, thế nhưng câu đáp lại chẳng ăn khớp gì cả: “Nguyệt thực sắp hết rồi.”

Ethan khó hiểu, bèn ngồi dậy nhìn thử, sau đó kinh hoàng trừng to mắt, hai tay cậu run rẩy chạm vào chân Người.

“Shirira!!!”

Chúng đang tan biến!

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!