PHONG NGOA

Chương 11: Bóng đè (2)

Đúng bảy giờ sáng, đồng hồ sinh học của Nam Trà khiến cậu tự tỉnh, cho dù nửa đêm hôm qua bị “ai đó” quấy rối cả buổi.

gặp ác mộng, Nam Trà vừa tỉnh thì ngồi bật dậy, cậu thở mấy hơi, mở to mắt ngó quanh quất.

Vẫn là căn phòng của mình, bài trí quen thuộc, cái bóng đen to lù lù đêm hôm qua đã biến mất.

Thế nhưng Nam Trà có thể chắc chắn rằng chuyện hôm qua hoàn toàn không phải mơ, bởi vì lúc vào phòng tắm, Nam Trà phát hiện dấu vết đỏ sẫm trải đầy trên người mình. Chúng giống và nằm rất gần với những nốt đỏ “dị ứng” hôm trước, thậm chí có cái còn đè lên, nhưng kích cỡ lại to hơn. Cái này quả thật hệt như anh Liên của cậu nói, chính là dấu hôn gì gì đó!

Nam Trà ớn lạnh một phen, có ma là chuyện nhỏ, bị ma dê xồm mới là chuyện lớn. Tuy cảm giác có hơi… được rồi, là rất tuyệt, nhưng mà nghĩ đến việc rất có thể sẽ bị hút sạch dương khí hay bắt mất hồn đi thì Nam Trà lại sợ hãi không thôi. Chẳng phải ngày xưa hay có những câu chuyện ma như thế sao? Ít ra thì lúc còn nhỏ anh Liên toàn kể như vậy để cậu đi ngủ sớm.

Ngay hôm đó, Nam Trà chạy ra chợ mua đồ về cúng bái một trận trong nhà, hy vọng tiễn được vong hồn đi.

Sau đó cậu nhốt mình trong phòng, đến chiều tối trở ra thì phát hiện đồ cúng đã biến mất sạch, cơn ớn lạnh lại chạy dọc sống lưng. 

Hồn ma này linh thật đấy, ăn sạch cả đồ cúng! 

Hai mươi mấy năm trời cậu chưa từng nghe qua chuyện lạ như vậy đâu!

Nam Trà vừa dọn dẹp chén đĩa trống không vừa lầm bà lầm bầm: “Ngài ăn đồ của tui rồi thì đừng quậy tui nữa nha.”

Thế nhưng đáng thương thay, tốn tiền mua đồ, thành tâm cúng bái cả nửa ngày, rốt cuộc vẫn không có tác dụng.

Bạch tuộc lần đầu được người trong lòng mua đồ cho, tâm tình lâng lâng như bay trên mây, thả trôi trong nước mà cứ dập dềnh dập dềnh như túi nilon mắc cạn. Lúc Nam Trà trốn trong phòng, nó ôm đống “đồ cúng” vừa ăn vừa nheo mắt cười khúc khích vừa nhìn lén Nam Trà qua cửa kính.

Em ấy mua đồ ăn cho mình, mua hoa về cắm cho mình xem nữa. Bình hoa vạn thọ dùng để cúng cũng bị bạch tuộc ôm trong lòng, thi thoảng dùng xúc tu chạm chạm cánh hoa, toàn thân đỏ hồng như gò má của thiếu nữ mười tám tỏ tình được người ta đồng ý, chỉ còn thiếu bong bóng trái tim bắn ra nữa thôi.

Để cảm ơn món quà nhỏ dễ thương này, bạch tuộc quyết định tối nay sẽ đối xử dịu dàng với cậu hơn nữa, “săn sóc” cậu hơn nữa.

Vậy là, hiện tượng bóng đè lại tiếp diễn, thậm chí lần này còn nặng hơn.

Nam Trà chui rúc trong chăn, nóng muốn chết nhưng không dám bật máy lạnh, bởi vì cậu vẫn còn sợ cảm giác lành lạnh của “hồn ma” khi chạm vào cậu.

Dù thế nhưng Nam Trà vừa dính vào gối đầu được vài phút thì lim dim ngủ mất, dáng người co ro trong chăn bắt đầu thả lỏng, duỗi thẳng tứ chi, còn đá chân làm một góc chăn bị hất lên bụng.

Bạch tuộc lúc này đã bám trên thành giường, nhẹ nhàng bò xuống trên cái chân trắng trẻo lộ ra ngoài kia.

Ồ, hôm nay thơm hơn mọi lần nha.

Mút mút mút.

Có vẻ như vì nóng nực, lại không bật điều hòa khiến da Nam Trà đổ một lớp mồ hôi mỏng, mùi hương cơ thể dễ ngửi thấm vào giác hút của bạch tuộc khiến nó say mê mà luồn xúc tu vào trong quần cậu, xoa nắn từ bắp chân lên thẳng bắp đùi. Mặt đùi trong của Nam Trà khá nhạy cảm, bị xoa thì nhột.

“Hưm ~” Nam Trà kẹp hai chân lại, cọ cọ, muốn gãi chỗ nhột.

Kết quả là hai chân kẹp lấy cái xúc tu ở giữa, cùng nhau cọ cọ, phải cọ thật lâu mới đỡ hơn.

Còn bạch tuộc lúc này thì đã chui hết vào trong chăn, xấu xa nhìn đũng quần hơi gồ lên của Nam Trà. Vì đồ ngủ của Nam Trà cái nào cũng mỏng và nhẹ nên lớp vải thường hay áp sát cơ thể cậu khi nằm xuống. Vậy nên hình dáng mơ hồ của dương vật nhỏ xinh kia đã bị bạch tuộc thấy hết.

Rút xúc tu khỏi ống quần, nhẹ nhàng di chuyển lên trên, kéo quần Nam Trà xuống, bắt đầu vuốt ve thứ đáng yêu này.

Hồng hồng, mềm mềm, thơm thơm, hôm nay nên làm gì với nơi này đây?

Bạch tuộc nghĩ nghĩ, sau đó bắt đầu quấn các xúc tu lên gậy thịt đã bán cương, nhẹ nhàng massage, các giác hút tiết ra chất nhờn để nó dễ làm việc hơn.

Lần này, mọi thứ đều thật từ tốn và chậm rãi, nó sẽ thật dịu dàng với cậu, để cậu có thể cảm giác khoái cảm tuyệt vời hơn nữa khi cao trào kéo dài.

Bạch tuộc nghĩ đêm nay có lẽ Nam Trà sẽ không tỉnh lại giữa chừng đâu, nó không động tới lỗ nhỏ hấp dẫn sau mông cậu, cũng không chơi với đầu ngực cậu, không có quá nhiều kích thích thì cậu hẳn sẽ không tỉnh lại.

Chỉ có điều, sau vụ “bóng đè” hôm qua, giấc ngủ lần này của Nam Trà nông hơn bình thường, bị đùa bỡn khoảng vài phút thì đã có dấu hiệu tỉnh lại.

Thế là, bạch tuộc lại giở chiêu cũ, đè lên người Nam Trà mà điểm huyệt, sau đó tiếp tục công việc “massage” điêu luyện của mình.

Nam Trà đỡ sợ hơn ngày hôm qua, dù sao gặp một chuyện gì đó hai lần thì cảm giác ban đầu sẽ giảm xuống một tý.

“Bóng đè” thì “bóng đè” vậy, dù sao… “bóng đè” mà sướng thế này cậu cũng không ngại, chỉ sợ bị hút sạch dương khí rồi thăng thiên thôi hu hu. Quan trọng hơn hết là “vong hồn” này thật hiểu tâm lý, biết cậu sợ ma nên không hiện ra hình thù ghê tởm gì đó dọa cậu. Cậu có nên cảm ơn nó không?

A ~ cái gì mềm mềm đang quấn lấy chỗ đó của cậu vậy? Tay nó ư? 

Bạch tuộc nghe thấy tiếng thở nặng của Nam Trà thì như được kích thích, người đỏ ửng, ống thở phình to xẹp xuống liên tục, hì hục xoa vuốt gậy thịt nho nhỏ, một cái xúc tu còn dư lại theo thói quen hít hai giác hút vào với nhau, búng cái bép.

Đỉnh đầu dương vật bị chà qua làm cơ thể Nam Trà run lên dù cậu đã rơi vào tình trạng bất động. Tiếng rên rỉ nhỏ vụn tràn ra khe khẽ từ cổ họng, lọt vào tai bạch tuộc trở nên rõ mồn một đầy kích tình, nó quay đầu nhìn cậu, nghĩ nghĩ, vươn một xúc tu đến giải một huyệt đạo. Tiếng ngâm nga lập tức vang lên trong phòng.

Nam Trà giật mình nín bặt, hai cánh môi hồng khép chặt. Tại sao… tại sao cậu phát ra tiếng được rồi?

“Á~”

Đỉnh đầu nấm nhạy cảm lại bị chà xát làm cậu bật thét, tiếng rên rỉ kéo dài theo sau đó khiến bạch tuộc muốn tê cả người. Nó chưa bao giờ biết giọng Nam Trà lúc động tình lại gợi cảm như vậy.

Vì thế, đầu nấm đáng thương bị bạch tuộc ra sức giày vò, chà tới chà lui, có khi lại siết chặt.

Nam Trà run lên không ngừng, cậu muốn kìm lại nhưng tiếng rên rỉ dâm đãng cứ tràn ra không ngừng từ miệng, chẳng cách nào ngăn cản. Đối với một xử nam chưa biết mùi vị của sex là gì như cậu, việc được người khác động chạm là quá mức nhạy cảm. Vậy nên, phản ứng tự nhiên và khoái cảm cũng mạnh hơn bình thường. Cộng thêm kỹ thuật của bạch tuộc phải gọi là cao siêu, làm Nam Trà thích tới ngất ngây, đã sớm quẳng ra sau đầu cái chuyện có một vong hồn đang “thân mật” với mình.

Giữa chừng dường như nhận ra mình kêu lớn quá, Nam Trà mím môi cố nhịn nhưng lại bị một xúc tu vươn đến, siết nhẹ cằm, ép cậu há miệng ra.

“Ư ưm ~ Đừng…” Nam Trà nói không ra hơi, “hồn ma” này vẫn chưa cho cậu bắn dù đã nhiều lần cậu muốn tới nhưng đều bị siết chặt ở phần gốc, không cách nào bắn ra được, khoái cảm bị kìm hãm sẽ trở nên càng thêm kích thích.

Một giọt nước mắt rỉ ra ở khóe mi, Nam Trà thút thít: “Đừng, đừng siết ở đó nữa mà… xin ‘ngài’… thả ra đi mà… ưm ~”

Nam Trà không biết nên xưng hô như thế nào, vì sợ gọi sai sẽ bị “hồn ma” chà đạp thê thảm hơn, trong lúc đầu óc đặc quánh mà bật thốt gọi “ngài”.

Bạch tuộc nheo mắt nhìn dương vật nhỏ trong “tay”, thấy nó giật lên vài cái nhưng chỉ rỉ ra được chút nước trong suốt vì bị mình siết chặt ở gốc, màu sắc dương vật từ đỏ hồng chuyển sang đỏ sậm, trông càng thêm xinh đẹp.

Bạch tuộc “liếm” hết dịch thể rỉ ra từ nó, tận tình nếm mùi vị ngon lành này. 

“A ~ hức… đừng, đừng làm nữa mà!” Nam Trà khóc kêu. Quá kích thích rồi, cậu chịu không nổi, nơi đó nếu còn không được giải thoát thì nó sẽ nổ tung mất! Nổ tung mất! 

Nước mắt chảy ra càng nhiều, nức nở tới đáng thương.

Bạch tuộc nhìn mà lòng mềm thành bãi nước.

Vươn một xúc tu sờ sờ mặt cậu, lau nước mắt cho cậu. 

Ngoan, không khóc.

Bạch tuộc thả lỏng xúc tu đang siết gốc dương vật của Nam Trà. Không cần động đến thêm cái nào cũng đủ để Nam Trà bắn ra. Cậu hét to một tiếng, tinh dịch như một vòi nước nhỏ bắn ra ngoài, hôm nay nhiều hơn bình thường rất nhiều, tới mức bạch tuộc không lường trước được mà để rơi một ít xuống giường không kịp nuốt hết vào miệng.

Phải bắn tới gần hai mươi giây Nam Trà mới dừng được, mà cậu cũng kiệt sức luôn. Thở hổn hển không nói năng được gì nữa, trên mặt thì đầy nước mắt, vừa đáng thương nhưng lại vừa đáng yêu, thật khiến người ta muốn chà đạp thêm.

Một lúc sau, Nam Trà dần bình tĩnh trở lại sau cơn cực khoái đáng sợ nhất trong đời cho tới bây giờ – tại sao lại nói là “cho tới bây giờ”, bởi vì về sau cậu sẽ được biết đến những cơn cao trào sung sướng hơn nữa.

Quay trở lại, vừa bình tĩnh thì Nam Trà cảm giác được một chiếc khăn thấm nước mát lạnh đang mơn trớn trên cơ thể mình, lau đi lớp mồ hôi đã chảy ra và cả tinh dịch nữa – thật ra thì cậu không biết tinh dịch của mình đã bị bạch tuộc ăn hết.

Cậu muốn cử động, thử giật giật cơ thể nhưng phát hiện dù mình cử động được nhưng rất chậm và yếu, dường như không có chút sức lực gì.

Cậu cố gắng nâng tay, duỗi về phía trước muốn bắt lấy “hồn ma” đang săn sóc lau người cho mình. Thế nhưng giơ lên nửa chừng thì phải bỏ cuộc, buông thõng xuống vì huyệt vẫn chưa được giải hết.

Bạch tuộc như hiểu cậu muốn gì.

Em muốn ôm ta sao, bé cưng? Hiện giờ vẫn chưa được, vậy nắm “tay” ta thôi nhé?

Bạch tuộc vươn một xúc tu ra quấn lấy bàn tay cậu.

Nam Trà thở dài một hơi, lạnh thế này, quả thật là người cõi âm rồi. Lại còn mềm và nhão, chẳng lẽ là do chết đuối nên thịt bị trương ra?

Cũng phải, hồn ma của ngôi nhà này nếu chết đuối thì cũng không có gì lạ, trong nhà có nguyên cái ao to thế mà. 

Thật đáng thương, Nam Trà vừa nghĩ vừa co mấy đầu ngón tay lại, muốn nắm lấy bàn tay bị trương do ngâm nước kia.

Chờ đến khi toàn thân được lau xong, Nam Trà cảm giác “người” bên cạnh vẫn không đi mà còn ngồi bên giường ngắm cậu.

Được một lúc, huyệt đạo tự giải đã dần khỏi, cậu có sức hơn một chút, bèn đánh bạo nhích lại gần nơi có hơi lạnh man mát, cậu cho rằng “hồn ma” ngồi ở đó. 

Bạch tuộc thấy người mình thích chủ động nhích tới, vui vẻ đổi màu vài lần, đầu rau câu rung rung, xúc tu lại búng một cái bép. Sau đó sáp qua, luồn xúc tu xuống dưới cổ Nam Trà, một cái thì ôm lấy eo cậu, kéo vào lòng.

“A!”

Nam Trà hơi giật mình, lúc này đây cậu đã có thể mở mắt, nhưng cậu vẫn còn sợ lắm, sợ vừa mở mắt ra thì sẽ nhìn thấy hình ảnh rùng rợn nào đó, tâm lý của cậu vẫn chưa vững để tiếp nhận việc mình đã thân mật với một con ma toàn thân trương phình đâu. Cậu còn chưa biết nó là trai hay gái nữa, hy vọng là trai… được rồi, cậu là gay, hy vọng như vậy cũng không có gì không đúng. 

Bên thân là luồng nhiệt mát lạnh cùng với cảm giác mềm mại nhão nhão, ngoài dự đoán là tựa vào rất thoải mái, khiến Nam Trà bắt đầu buồn ngủ trở lại. Trước khi ngủ, cậu đắn đo mãi mới hỏi ra khỏi miệng một câu: “Ngài… ngài tên gì thế?”

Bé cưng muốn biết tên ta à? Thật đáng tiếc, bây giờ em không thể nghe thấy tiếng nói của ta. Nam Trà, ta đợi ngày em có thể nghe được.

Đợi mãi không thấy đáp, chỉ có cái “tay” mềm nhão vẫn không ngừng xoa vuốt eo cậu, Nam Trà tựa vào người bạch tuộc ngủ lúc nào không hay.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!