PHONG NGOA

Chương 10: Gấu bông của Silas

Đôi vợ chồng Anne ban nãy nghe thấy tiếng dập cửa rất lớn nên vội vàng chạy ra, đúng lúc bắt gặp Silas đang xông xuống lầu.

“Silas?” Bọn họ gọi một tiếng. Thế nhưng Silas chẳng buồn quan tâm, cậu chạy nhanh đi, gần như lao thẳng ra ngoài sân, vừa nghiến răng vừa vung tay hất ngã Lily xuống đất, sau đó đạp lên người nó, ra sức giẫm như cái cách mà nó đã giẫm lên con gấu của cậu.

Con bé hét lên, vì đau và cũng vì tức giận: “Mày chết đi! Đi chết đi! Sao cha mẹ lại nhận nuôi mày chứ!”

Nó vươn tay muốn cào vào người Silas nhưng cậu né tránh được, thậm chí còn móc từ túi ra một con dao nhỏ, gương mặt hiện lên vẻ độc địa mà không đứa trẻ mười lăm tuổi nào có được.

Lúc này Lily mới nhận ra đứa con nuôi đang giẫm trên nó mới là kẻ thật sự muốn giết người, nó kinh hoàng nhìn con dao trong tay Silas, sợ đến mức cứng đờ không dám giãy dụa.

Silas giơ con dao lên, đúng lúc này từ phía sau vang lên tiếng hét lớn.

“Silas!” Đôi vợ chồng vừa xông ra ngoài đã trông thấy cảnh tượng này, bọn họ hoảng hốt vội vàng ngăn cậu lại.

Anne gạt phăng cậu ra đất rồi vội vàng bế Lily lên không ngừng dỗ dành, Joel thì xông đến cướp lấy con dao trong tay cậu, vung tay giáng cho cậu một cú tát mạnh, lớn tiếng cấm cậu lại gần con gái anh ta.

Silas bị tát đau đến choáng váng, thân hình nhỏ con gầy còm của cậu ngã ngồi ra đất, thế nhưng cậu mặc kệ cơn choáng mà chỉ lo bò đến bên con gấu bông vội vàng ôm nó vào lòng.

Joel thấy vậy thì biết vì sao Silas lại bỗng dưng tấn công con gái mình, nhưng điều đó chỉ khiến anh ta tức giận hơn. Anh ta chỉ vào mặt Silas và lớn tiếng mắng rằng chỉ vì con gấu bông rách nát ấy mà cậu hành xử như vậy?

Silas mím môi, không thèm cho Joel một ánh mắt dư thừa nào mà chỉ chống tay đứng dậy, mang theo con gấu của mình vào nhà.

Dường như Joel còn muốn đuổi theo cho cậu một bài học nhưng Anne vội ngăn lại, nhỏ giọng thì thầm gì đó khiến Lily đang khóc nức nở cũng im ắng trở lại.

Cô ta không biết dù mình có nói nhỏ cách mấy thì những lời đó đều văng vẳng bên tai Silas, chua chát và méo mó: “Đừng đánh nó, đợi một thời gian nữa chúng ta có thể lấy tim cho Gwen rồi.”

Có tiếng Lily vừa nấc vừa hỏi: “Lấy tim gì vậy mẹ?”

Anne giải thích một chốc thì nó nín khóc, trong lòng vô cùng hả hê vì kết cục được sắp đặt cho Silas. 

Silas mặc kệ bọn họ, mang theo con gấu của mình vào phòng tắm, cẩn thận phủi sạch đất cát trên thân nó rồi mới giặt. Cả quá trình đều vô cùng tỉ mỉ, ngay cả lúc dùng nước xà phòng chà lên cũng không dám mạnh tay vì sợ rách. Cuối cùng, cậu vuốt lên phần vải bị mài mòn chỉ còn một lớp mỏng trên bụng con gấu, không hiểu sao một giọt nước mắt lại rơi xuống.

Cậu sửng sốt, ngoại trừ những lần bị bà viện trưởng nhốt vào phòng vệ sinh thì dù bị đánh đau cỡ nào cũng chưa từng khóc lấy một lần.

Thế mà bây giờ lại…

Cậu vội nâng tay áo lau mặt, không ngờ càng lau nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn.

Có luồng gió lạnh thổi đến, hình người lột da không chút tiếng động xuất hiện phía sau, anh ta bay lơ lửng đến trước mặt cậu, đưa tay nâng cằm cậu lên.

Silas nấc một tiếng, lúc đối diện với hai hốc mắt rỗng tuếch và đen sì của anh, cậu không kìm được nữa mà mếu mặt.

“Hoá ra Silas của tôi lại là một đứa nhóc mít ướt. Đau à?”

Vừa nói anh ta vừa chạm nhẹ vào bên gò má phải chịu cú tát của Joel. Nơi này hằn dấu bàn tay rất rõ, đỏ và sưng tấy, khiến khuôn mặt chẳng có bao nhiêu thịt thà của cậu ‘mập’ lên trông thấy.

Silas lắc đầu, kỳ lạ làm sao khi thứ cậu thấy đau không phải gò má mình, mà là đau lòng.

Cậu cầm con gấu đưa cho anh xem, nức nở nói: “Chỗ bụng bị mài mòn rồi.”

Anh ta cúi đầu nhìn, phát hiện ở vị trí đường may mà cậu từng cắt ra để nhét túi tro vào đã sứt một lớp chỉ, vải cũng thưa đi, đến mức có thể trông thấy thấp thoáng phần bông gòn bên trong. Có thể tưởng tượng được nếu lúc Silas may con gấu không may đè thêm vài đường chỉ nữa thì hẳn là bây giờ nó đã rách tung toé.

Đối với những thứ cảm xúc chân thật anh ta nhận ra rất chậm, chẳng hạn như đến lúc này anh ta mới phát hiện Silas của mình khóc nấc lên không phải vì bị đánh, mà là vì đau lòng cho anh.

Anh cúi đầu nhìn chằm chằm con gấu mà cậu nâng niu trên tay, trong lòng dâng lên cảm giác rất lạ. Kể từ khi biến thành hình dáng như bây giờ, đây là lần đầu tiên anh ta được người sống ‘yêu thương’ đến vậy. Điều này khiến anh ta nhất thời không biết nên làm gì cho phải, vài giây sau mới khàn giọng nói: “Nín. Sau này tìm một con gấu khác là được.”

Nói rồi anh ta đưa tay lên vuốt nhẹ vào gò má Silas, cậu bỗng cảm thấy cơn đau nhức trên mặt giảm dần và rồi ngay cả cảm giác nóng rát cũng biến mất.

Cậu nín khóc, đưa tay sờ sờ mặt, phát hiện gò má mình hết sưng rồi, cũng không còn đau nữa.

Thấy cậu như vậy, hình người lột da mới thả lỏng cơ chân mày, không còn cau chặt nữa. Phát hiện trò dỗ con nít này có hiệu quả bèn túm lấy bàn tay khác của cậu, trong lòng bàn tay có vài vết trầy vì lúc ngã đã chống xuống đất. Anh ta cũng vuốt nhẹ lên đấy, vài giây sau chúng từ từ lành lại không còn chút dấu vết nào.

Silas cúi đầu nhìn tay mình, có hơi thơ thẩn mà chậm rãi vuốt ve lòng bàn tay, không biết đây là lần thứ bao nhiêu kể từ khi ở cùng người nọ, cậu nói: “Cảm ơn anh.”

Đúng lúc này, anh ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía cửa: “Có người vào phòng em.”

Vừa dứt lời, một tiếng gõ lên: “Silas, là mẹ đây, mở cửa cho mẹ được không?”

Silas không nói gì, rề rà mở cửa, cậu muốn xem xem bọn họ định diễn kịch tiếp như thế nào.

Người đứng bên ngoài không chỉ có Anne mà còn có Lily, Joel không biết đã đi đâu.

Vừa thấy cậu, vẻ mặt Lily hiện lên vẻ sợ hãi và căm ghét, thế nhưng nó cố kiềm lại vì nhớ đến những lời mẹ nó nói ban nãy.

Anne liếc nhìn con gấu trong tay Silas rồi đẩy Lily lên: “Mau xin lỗi anh đi.”

Nó không cam lòng, cộc lốc nói: “Xin lỗi.”

Anne nghe xong thì cười với Silas, bảo rằng: “Là Lily sai với con trước, nhưng con cũng không nên đánh em, càng không nên dùng dao doạ, dao là thứ rất nguy hiểm, lần sau con không được làm vậy nữa có biết không?”

Silas giương mắt nhìn cô ta và con bé, mím môi một lúc mới phun ra ba chữ: “Con biết rồi.”

Lần sau cậu sẽ dùng thứ khác.

“Vậy con cũng xin lỗi em đi, không nên đánh và doạ em như vậy.”

“Xin lỗi.” Cậu đáp lại cộc lốc hệt như cách con bé nói với cậu ban nãy. Nói xong thì đóng cửa phòng vệ sinh không để cho hai mẹ con bọn họ nói thêm lời nào nữa: “Bây giờ con chỉ muốn ở một mình.”

Anne bị sập cửa vào mặt, mặt hiện rõ vẻ tức giận nhưng rồi cô ta vẫn không làm gì cả, chỉ ra vẻ chần chừ mà nói: “Vậy… mẹ đưa Lily về phòng, chúc ngủ ngon, Silas.”

Silas không chúc lại, đợi khi tiếng đóng cửa phòng vang lên, hình người lột da vẫn luôn lơ lửng bên cạnh cậu mới cười ra tiếng, hỏi: “Vừa rồi em xin lỗi vì cái gì đấy?”

Silas thừa biết anh ta đã nghe thấy tiếng lòng của cậu nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Vì đã ra tay quá chậm khiến nó bị doạ sợ, lẽ ra em phải móc dao đâm sớm hơn, có lẽ Joel sẽ không kịp ngăn em lại và nó chết sớm thì sẽ không bị dọa sợ.”

Silas vừa nói vừa tìm cái máy sấy tóc cũ bị nhét xó trong phòng vệ sinh, cắm điện rồi sấy khô gấu bông của mình.

Hình người nhìn điệu bộ cẩn thận khi chăm chút cho con gấu của cậu không biết chán, chỉ cười khẽ nói: “Gấp gáp quá, cứ theo kế hoạch mà làm thôi. Nếu không em sẽ gặp phiền toái bởi lũ cảnh sát đấy.”

Silas ngoan ngoãn vâng một tiếng, trong lòng tự kiểm điểm lại.

Chờ một lúc lâu, hình người vươn bàn tay đỏ máu của mình đến cầm lấy con gấu: “Khô rồi, về giường ngủ đi.”

“Vâng.”

Silas rút điện máy sấy, dọn dẹp phòng tắm một lượt theo thói quen rồi mới ra ngoài. Cậu chui vào chăn ôm ghì con gấu, rất nhanh sau đó đã tiến vào giấc ngủ say.

Đêm nay ngoại trừ Gwen đã lên giường từ sớm nên hoàn toàn không biết chuyện xảy ra ở sân nhà mình, thì những thành viên còn lại đều ngủ muộn hơn thường ngày.

Sau nửa đêm, khi mà Anne đã lim dim sắp ngủ thì lại nghe thấy tiếng bước chân thình thịch vang lên trên đỉnh đầu. Cô lập tức mở mắt, lần này Joel chưa ngủ say cũng nghe thấy, anh ta ngồi dậy.

“Anh có nghe thấy tiếng động đó không? Ngày hôm qua cũng như thế đó!”

Joel cau mày, tâm trạng cực kỳ không ổn khi giấc ngủ bị quấy rầy: “Cái tên Silas đấy lại quậy phá gì nữa?”

Lần này anh ta leo xuống giường, muốn đích thân lên phòng kiểm tra xem. Anne vội vàng khoác thêm áo rồi đi chân trần theo sau chồng mình.

Lần này khác ở chỗ Anne không nghe thấy tiếng xì xào kỳ lạ nữa, bọn họ đứng ngoài cửa phòng Silas cũng chẳng nghe thấy tiếng động khác thường nào, cứ như thể toàn bộ âm thanh kia là do bọn họ tưởng tượng ra.

Joel vẫn vươn tay mở cửa.

Bên trong, Silas nằm cuộn người trên giường, hơi thở đều đều rõ ràng là đã ngủ, căn phòng đều rất ngăn nắp, cửa sổ đã đóng kín không lọt gió, thế nhưng con gấu bông mà cậu yêu quý lại nằm trên sàn ở gần cửa phòng.

Joel không tin cậu đang ngủ, cho rằng ban nãy là cậu đùa nghịch chạy giỡn nên mới tạo ra tiếng động, sau đó biết bọn họ vào nên mới giả vờ nằm ngủ. Joel hừ lạnh một cái, cầm con gấu bông lên ném về phía giường cậu, miệng nói với Anne như cố tình cho cậu nghe thấy: “Nếu nó lại vứt đồ chơi linh tinh trên sàn thì lần sau em ném vào thùng rác đi.”

Nói xong bèn đóng cửa đi ra ngoài.

Joel không biết rằng trước đó Silas quả thật đã ngủ say, chỉ là khi cửa phòng bật mở cậu mới giật mình tỉnh giấc nhưng vẫn cố ý giả vờ. Chờ bọn họ đóng cửa lại, cậu trở mình kéo lấy con gấu, lần nữa ôm nó vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Anh muốn đi đâu à?”

Có giọng nói khàn khàn vang lên trong đầu cậu:

– Tìm một cái bật lửa.

Silas không hỏi tìm bật lửa để làm gì, dù buồn ngủ nhưng vẫn dụi mắt ôm theo con gấu bông nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng. Lần này không có bất cứ âm thanh nào đánh thức người trong nhà.

 

 

Phong Ngoa

6 comments

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!