PHONG NGOA

Chương 1: Bệnh người cá

Đây là căn bệnh mà tôi dành hầu hết những năm tháng tuổi trẻ của mình để nghiên cứu hòng tìm ra cách đảo ngược giai đoạn biến đổi hay ít nhất là giữ được tính mạng của bệnh nhân. Vì sự hiếm hoi của nó mà những tài liệu tôi có thể tham khảo gần như đếm trên đầu ngón tay, điều đó khiến trong tôi có những ý nghĩ mâu thuẫn. Tôi vừa chẳng muốn ai mắc phải chúng vừa mong ngóng có thêm một nguồn tư liệu nào đó khác ngoại trừ những tập hồ sơ mà tôi đã đọc đi đọc lại đến thuộc nằm lòng.

Bệnh người cá.

Nó là một căn bệnh cực kỳ hiếm mà người mắc phải vô phương cứu chữa, tính đến thời điểm hiện tại trên toàn thế giới chỉ có ba mươi trường hợp mắc phải, tất cả đều tử vong. Tôi biết từng người trong số họ đã bị nó tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần. 

Được biết nó bắt nguồn từ một loài ký sinh trùng có trong biển, cực kỳ hiếm gặp nhưng không phải không có.

Người bị nó ký sinh sẽ dần lở loét, vảy mọc ra trên cơ thể, các cấu trúc xương và thịt ở chân cũng thay đổi, biến chứng trở nên dị dạng, toàn bộ các trường hợp đều bị dính vào nhau như một chiếc đuôi cá, quá trình này vô cùng đau đớn. Trong số các tài liệu chỉ có một ca bệnh có thời gian phát bệnh dài nhất và cũng là ca có sự sống kéo dài nhất, theo ghi chép, giai đoạn cuối cùng của người nọ là lá phổi mọc ra các phiến lá nhỏ, chúng đan kết với nhau gây nên biến chứng khó lường khiến người nọ tử vong. 

Các ca bệnh đầu tiên xuất hiện từ thế kỷ trước nên dường như chẳng có bất kỳ nghiên cứu y tế tường tận nào về căn bệnh người cá này. Tài liệu lưu trữ được từ số ca bệnh ấy ít ỏi đến độ có thể thấy rõ sự tàn nhẫn của nó đối với bệnh nhân, bởi lẽ ngay cả thời đại này chúng tôi cũng chưa tìm ra cách để đối phó. Nó đã làm khó toàn thể những nhà nghiên cứu bệnh học suốt những năm gần đây và kể cả tôi của năm ba mươi chín tuổi này, bởi lẽ năm ấy đã có một người mang theo căn bệnh đó bước vào cuộc đời tôi.

Lần đầu tiên tôi gặp Raymond là trong căn biệt thự của cậu ta sau khi đáp chuyến bay.

“Tình trạng được phát hiện sớm nhất so với toàn bộ những ca bệnh trước kia.” Đây là những lời đầu tiên mà tôi nhận được từ trợ lý khi biết đến cậu ta.

Raymond có diện mạo rất điển trai, nếu không phải đang mặc một bộ quần áo ngủ và sắc mặt mệt nhoài ngồi trong phòng thì hẳn sẽ là một người đàn ông rất phong độ.

Cậu ta nhỏ hơn tôi năm tuổi, gương mặt góc cạnh, hơi đỏ vì phát sốt, tóc xoăn rủ trước trán chẳng buồn vén lên, nhìn thấy tôi cũng chỉ cười nhẹ một tiếng mà chào: “Giáo sư Liam.”

“Gọi tôi là bác sĩ đi, từ giờ tôi sẽ là bác sĩ riêng của cậu.” Tôi đáp.

Giáo sư, cái danh này hiện tại không phù hợp, dẫu sao nó cũng quy về công trình nghiên cứu và những kiến thức mà tôi nắm trong tay về căn bệnh này. Mà ở thời điểm hiện tại, người trước mặt gọi tôi là bác sĩ sẽ thích hợp hơn.

Tôi cầm trong tay tập hồ sơ đã sớm nhận được về báo cáo kiểm tra sức khỏe của Raymond, đẩy nhẹ mắt kính của mình một cái, nhìn sơ toàn bộ chữ bên trong một lượt rồi ngước lên nhìn người trước mặt, từ tốn hỏi: “Cậu Raymond, cậu đã biết về kết quả xét nghiệm rồi đúng không?” 

Cậu ta gật đầu, ánh mắt nhìn tôi có hơi thất thần.

Tôi đoán, hẳn là cậu ta đã tìm hiểu về chứng bệnh của mình, chẳng biết có bao nhiêu phần trong lòng cậu chấp nhận điều này. Tôi biết trước khi mời tôi đến đây, hẳn là cậu ta đã nghe rất nhiều những lời động viên và trấn an từ các bác sĩ khác vào thời điểm mới phát hiện ký sinh trùng trong cơ thể mình.

Tôi đóng hồ sơ lại, nhìn quanh căn phòng được chuẩn bị riêng cho việc khám bệnh của tôi trong căn biệt thự đồ sộ này, sau đó lấy ra một số dụng cụ và đeo bao tay vào. Tôi vừa làm vừa nói: “Tôi đã xem hết hồ sơ rồi nhưng vẫn muốn đích thân khám cho cậu một lần nữa.”

Trước hết là những thứ cơ bản như kiểm tra huyết áp, khả năng co giãn của đồng tử, nhiệt độ cơ thể và đặc biệt là những vùng nổi mẩn ngứa được ghi rõ trong mục các triệu chứng gần nhất.

Chúng tôi ngồi trong phòng, chỉ có bốn người, ngoại trừ tôi và cậu thì còn quản gia – người đã chăm sóc cho cậu, cùng với trợ lý của tôi.

“Có chóng mặt hay buồn nôn không?”

“Không có.”

“Cơ thể mất sức nhiều không?”

“Cũng tạm ổn, tôi vẫn có thể ra ngoài với tình trạng này.” Cậu ta nhìn hai cánh tay mình rồi cười đáp. 

Tôi cũng nhìn theo, áo ngủ ngắn tay của cậu ta để lộ cơ tay có thể khiến cho một kẻ suốt ngày vùi mình trong phòng nghiên cứu và chồng tài liệu như tôi phải nhìn lâu hơn một chút.

Tôi chuyển mắt đến môi cậu ta: “Cần uống nhiều nước.”

Cậu ta sờ lên môi mình mấy cái, giống như bây giờ mới phát hiện da khô đã bong lên của mình, bèn chuyển tầm mắt về phía ly nước trước mặt, thuật lại sự tình: “Từ ngày đầu tiên sốt nhẹ cho đến bây giờ tôi luôn uống đủ nước nhưng những ngày gần đây cảm giác cơ thể giống như một hố cát khô phải đổ rất nhiều nước vào mới có thể giải khát.”

Tôi gật đầu, đẩy về phía cậu ta cả ly nước của tôi ý bảo cậu uống hết đi: “Tôi hiểu, đây là tình trạng dễ thấy nhất của căn bệnh này, cậu nghe tên cũng biết cậu sẽ phải cần nhiều nước như thế nào.”

Cậu ta cảm ơn một tiếng, uống hết ly của mình rồi uống nốt cả ly của tôi, quản gia bên cạnh liên tục rót thêm hai lần nữa cho cả hai chúng tôi.

Tôi để ý thấy, khi cậu ta ngửa cổ, một vùng da đỏ ửng có hơi sần lên ở vị trí bên dưới xương hàm khiến tôi cau mày. Chờ cho cậu ta uống xong, tôi đứng dậy tiến đến gần cậu ta.

“Sao vậy bác sĩ?” Cậu ta không hiểu ra sao mà hỏi.

Tôi nâng cằm cậu ta lên, điều khiển nhẹ để cậu ta nghiêng mặt sang một bên, đoạn nói: “Tôi muốn kiểm tra những vùng nổi mẩn của cậu.”

Đây là triệu chứng mới nhất cần được quan tâm.

Các vết mẩn chưa nổi rõ, hồng nhạt, nhưng dường như bị cọ sát quá nhiều khiến cho chúng đỏ lên, hơi rướm máu.

Tôi cau mày nhìn cậu ta với vẻ mặt không đồng tình: “Cậu Raymond.”

“Hử?” Cậu ta chớp chớp mắt.

“Điều đầu tiên mà tôi yêu cầu cậu trong quá trình điều trị sắp tới đó là không được gãi mạnh vào những vùng da này.”

Tôi vừa nói vừa chỉ vào cổ cậu ta, sau đó lia mắt quan sát thấy vệt đỏ tương tự ở cánh tay của cậu ta nên cũng chỉ vào. 

“Tôi biết cậu ngứa nhưng chỉ được phép chà nhẹ thôi. Hiểu không?”

Cậu ta cau mày như thể rất khó chịu vì cơn ngứa ập tới, nghiêng đầu tránh khỏi tay tôi rồi chà nhẹ vào cổ mình, đoạn hỏi: “Như vậy à bác sĩ?”

“Ừm.” Tôi gật đầu: “Thành thật mà nói, những vị trí đó sau này sẽ ngày càng đau hơn, vì vậy, tôi muốn cậu không chạm vào chúng. Nhưng tôi biết cơn ngứa ngáy sẽ ngày một nhiều hơn nên hãy dùng khăn ấm chườm vào, được chứ?”

Cậu ta gật gù: “Được rồi, tôi sẽ nghe lời bác sĩ. Nhưng có một chuyện tôi muốn xin bác sĩ.”

Tôi nhìn cậu ta, nhẹ giọng hỏi: “Chuyện gì?”

“Về căn bệnh này, tôi không hiểu quá nhiều về nó, chỉ biết đại khái rằng nó bắt nguồn từ một loại ký sinh trùng nguy hiểm, hiếm gặp, vô phương cứu chữa, và đặc biệt là đau đớn,…”

Cậu ta liệt kê hàng loạt những từ khóa về chúng.

“Thực ra, tôi đã dành toàn bộ thời gian của những ngày này chỉ để lục tung trên mạng xem các tập tài liệu được công bố ở diễn đàn y tế thế giới nhưng quá ít, vậy nên, tôi muốn nghe thêm từ bác sĩ.” Cậu ta vừa nói vừa nhìn tôi, trong mắt chẳng có gì ngoại trừ một đốm sáng nhỏ phản chiếu từ ánh đèn phòng mà tôi không cách nào đọc được cảm xúc của cậu ta lúc này.

Tài liệu về căn bệnh được công bố khá ít ỏi, phần lớn những thứ đáng sợ về nó đều nằm trong tay những người nghiên cứu là chúng tôi, nhưng tôi biết bấy nhiêu thông tin trên mạng cũng đủ để cậu ta hiểu rõ căn bệnh của mình nằm ở mức độ nguy hiểm nào. 

Tôi chỉ có thể nói: “Tôi không thể cung cấp toàn bộ thông tin cùng một lúc, nó sẽ ảnh hưởng đến tâm lý khi điều trị của cậu. Tôi chỉ có thể trả lời những câu hỏi liên quan đến các triệu chứng lần lượt xuất hiện mà thôi, tôi không muốn cậu hoảng loạn.”

“Hoảng loạn?” Cậu ta cười cười: “Tôi biết chắc căn bệnh này sẽ gây chết người, hiện giờ tôi đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết của mình rồi nhưng khi tôi còn thở thì tôi vẫn muốn cố gắng một chút. Có điều, cảm ơn bác sĩ đã quan tâm đến cảm xúc tâm lý của tôi, vậy tôi sẽ không hỏi quá nhiều, hiện giờ thì tôi chỉ muốn biết nơi này…” 

Vừa nói cậu ta vừa ngửa cổ lên, chỉ vào mấy vết mẩn của mình mà hỏi: “Có phải sẽ mọc lên thứ gì đó từ những vùng da này không?”

Tôi bình tĩnh gật đầu.

“Là vảy, có phải không?” Cậu ta hỏi.

Tôi gật đầu.

“Ra là vậy.” Cậu ta nói.

Tôi lại gật đầu, trong lòng phải cảm thán vì thái độ có phần thoải mái của cậu ta. Nhưng tôi không biết chắc liệu trong lòng cậu ta có giống như những gì mà cậu thể hiện ra ngoài hay không, vì vậy tôi trấn an cậu ta một lúc rồi nói sang một vấn đề chung cần giải quyết trước mắt: “Trang thiết bị đều đã được vận chuyển đến rồi, vậy nên lát nữa sẽ khám tổng quát cho cậu một lần nữa rồi bắt đầu quá trình loại bỏ ký sinh trùng bên trong cơ thể cậu.”

Hy vọng có thể giảm bớt hoặc kéo dài quá trình biến đổi.

Raymond gật đầu.

Tại căn biệt thự của cậu ta, vì phục vụ cho nhu cầu của bản thân và một lý do mà cậu ta không nhắc đến nhưng tôi cũng có thể đoán được phần nào. Đó là việc cậu ta không đồng ý đến viện nghiên cứu để chúng tôi điều trị là vì cậu ta không muốn biến thành một thứ mang tính tương tự “vật nghiên cứu”. Suy nghĩ này có phần cực đoan vì chúng tôi sẽ không xem cậu ta giống như thế nhưng có lẽ cậu ta đoán trước rồi sẽ có một ngày giai đoạn bệnh bùng phát biến cậu ta thành người cá, khi đó có lẽ ngay cả chính cậu cũng không biết mình có tự xem bản thân là một sinh vật lạ hay không? Nói chi đến việc tin tưởng chúng tôi sẽ không xem cậu ta như “vật nghiên cứu”.

Cũng chính bởi thế mà tôi mới có mặt ở nơi này, trong nhà cậu ta, căn biệt thự đủ lớn để chia ra một khu đặt máy móc và thiết bị khám chữa bệnh cũng như phòng ốc cho vấn đề sinh hoạt của tôi và các trợ lý. 

Chúng tôi trao đổi thêm một ít thứ về thể chất của Raymond mấy ngày hôm nay, trên cơ bản là hơi mệt mỏi nhưng vẫn ăn được, ngủ được, có điều thường xuyên phát sốt đột ngột rồi hết. Các cơn sốt cứ tái đi tái lại đi kèm tình trạng khát nước liên tục, và các vùng da mẩn đỏ đã bắt đầu nổi lên.

“Được rồi, giờ tôi sẽ dẫn cậu đi khám tổng quát một lần nữa.” Đích thân tôi sẽ làm các kiểm tra cho cậu ta. 

Nói rồi, chúng tôi đứng dậy , nhưng Raymond vừa rời khỏi chỗ ngồi đã đột nhiên mất thăng bằng, thân thể ngã về sau dựa lên người tôi.

“Làm sao vậy?” Tôi giật mình đỡ lấy.

“Tôi… chóng mặt quá.” Cậu ta đột nhiên mất sức, thì thào nói, trong khi toàn thân bắt đầu nóng lên một cách kỳ lạ giống như bị đun trên bếp lò.

Mất nước! Triệu chứng mất nước đột ngột xuất hiện rồi!

Tôi ngoắc tay với trợ lý: “Gọi điều dưỡng, lấy nước biển, mau truyền nước trước đã rồi hẵng đưa cậu ta về phòng.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!